chuyên cung cấp Áo đá banh mẫu mới, đặt áo đá banh giá rẻ, giày đá banh sỉ & lẻ. Có nhiều mẫu đồng phục không đụng hàng và nhận thực hiện mẫu thiết kế riêng

Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

Chồng ngoại tình ghẻ lạnh thách tôi cặp bồ

Tôi không thể chịu nổi sự coi thường của anh ta, anh ta coi tôi chẳng ra gì .

Tôi và chồng lấy nhau vì tình yêu, hoàn toàn tự nguyện, không ai bắt ép hay cấm cản. Khi đến với nhau, chúng tôi có đủ cơ sở cho một cuộc sống hạnh phúc, hai vợ chồng đều có việc làm ổn định, thu nhập của anh rất khá và anh đã có căn hộ riêng.

Nhưng tôi đã nhầm khi đánh giá anh ta là người đàn ông nghiêm túc, chỉn chu với gia đình. Cưới tôi, chẳng qua anh ta muốn kiếm một người vợ đảm đang sinh con cho anh ta chứ không coi trọng vợ.

Khi đã có hai con tôi không còn được xuân sắc như trước nữa, chính tôi cũng thấy mặc cảm với thân hình của mình. Dù đã có giúp việc nhưng về đến nhà là tôi liên tay liên chân vì muốn mọi thứ hoàn hảo trong mắt anh. Tôi muốn anh trở về nhà khi tất cả mọi thứ trong nhà đã được sắp xếp ngăn nắp, con đã tắm rửa sạch sẽ để chơi với bố. Vì vậy, rời công sở là tôi lao vút đi đón bé lớn ở trường mẫu giáo, tắm cho con, cho bé con ăn để tình cảm mẹ con thêm gắn kết. Tôi rất muốn tự tay mình chăm sóc các con.

Tôi thường dặn bác giúp việc rất kỹ lưỡng về cách chăm con khi ở nhà, về đến nhà lại cuống cuồng xem xét con có bị muỗi đốt, bị ngã, bị thâm tím chỗ nào trên người không. Tôi lo lắng thái quá nên chẳng còn tâm trí, sức lực đâu mà nghĩ đến việc chăm lo cho mình, dành thời gian cho chồng.

Chồng ngoại tình ghẻ lạnh thách tôi cặp bồ - 1

Tôi phải sống thế nào đây, khi đường tiến, đường lui đều không có (Ảnh minh họa)

Tôi mất ăn, mất ngủ vì lo cho con nhất là khi chẳng may con đau, ốm, người gầy rộc đi, tóc tai xơ xác. Nhiều khi nhìn thấy mình trong gương tôi cũng giật mình thảng thốt bởi mình xuống sắc quá. Biết như thế là không tốt nhưng tôi không sao bỏ được thói quen lo nghĩ về con thái quá để sống thanh thản hơn.

Đến một ngày tôi bắt gặp chồng mình cùng cô gái trẻ với vẻ mặt mãn nguyện, nói cười ríu rít rời khỏi nhà nghỉ. Đêm ấy về nhà, khi tôi nói chuyện đó, chồng không thèm ngụy biện hay chối một câu, mà huỵch toẹt luôn rằng: " Cô nhìn lại mình đi, được sống đầy đủ vật chất như thế, nhà có người giúp việc lo cho cả mà trông cô không khác gì mụ nạ dòng quá tuổi 40? Cô còn có gì hay cho tôi mà tôi chẳng đi tìm người khác?".

Tôi nghẹn đắng khi nghe những lời đó từ chồng. Tôi nói với anh rằng: " Tôi xơ xác là vì lo cho con, muốn nhà cửa hoàn hảo trong mắt anh, muốn anh yên tâm công tác. Tôi chỉ cần anh về ăn cơm cùng gia đình, tối ôm tôi ngủ". Nhưng anh thẳng thừng rằng: " Tôi không làm được, giỏi thì cô cứ đi cặp bồ, tôi không cấm".

Khi tôi phát hiện ra sự thật, tôi đã khóc rất nhiều nhưng anh ta tỉnh bơ. Anh ta không coi đó là chuyện đáng phải xấu hổ hay có lỗi với vợ con. Tôi còn nhớ như in lời anh ta nói: " Tôi hỏi cô, từ ngày lấy nhau đến giờ, tôi đã để mẹ con cô túng thiếu một ngày nào chưa? Cô được ăn trắng mặc trơn mà không biết chăm lo cho mình đấy thôi. Tôi làm lụng vất vả ra tiền, tôi vui chơi giải trí thì có gì sai".

Những ngày sau đó, anh thường xuyên không ăn cơm tối và chỉ về nhà khi đã quá muộn. Con cái đi ngủ hết còn tôi cùng đã quá mệt mỏi vì chờ đợi, hễ tôi mở miệng nhắc anh sao không về sớm con mong thì anh lại sẵng giọng: " Cô khỏi vòng vo, sáng nào tôi cũng chơi với chúng. Còn muốn tôi làm theo ý cô thì không có đâu. Tìm được thằng nào hay thì cứ tìm".

Tôi và anh ta bây giờ chẳng còn cảm xúc, chẳng còn tình cảm gì nữa nhưng ly hôn thì tôi thương các con lắm. Còn vẫn chung sống với anh ta dưới một mái nhà thì tôi không thể chịu được. Tôi không thể chịu nổi sự coi thường của anh ta, anh ta coi tôi chẳng ra gì, dám gọi điện ỡm ờ với bồ ngay trước mặt tôi, làm tôi xấu hổ mất mặt với cả bác giúp việc. Tôi phải sống thế nào đây, khi đường tiến, đường lui đều không có.

Vài ngày nữa tôi sẽ rời nhà chồng đi lấy chồng

Vài ngày nữa tôi sẽ rời nhà chồng đi lấy chồng. Lần kết hôn này lạ lắm, trong đầu không có hình ảnh chồng mà chỉ nghĩ đến bố mẹ thôi. Mà cứ nghĩ đến là lại chảy nước mắt.

Sống ở đời mà được gặp những con người nhân đức là một phúc phận mà tôi biết không phải ai cũng có được. Những ngày cuối ở bên bố mẹ chồng, tôi có rất nhiều tâm trạng. Với họ, lòng biết ơn này vẫn là chưa đủ.

Tôi không may mắn, kết hôn chưa được bao lâu thì chồng mất. Lúc đó tôi nghĩ lúc nào sinh con xong sẽ tự tử theo chồng vì không chịu được nỗi đau mất mát. Nhưng rồi con ra đời, bản năng của người mẹ lớn quá, tôi lại cố sống, nghiến răng nuốt đau đớn vào lòng.

Cách đây mấy năm, tôi vẫn là còn là một phụ nữ trẻ 26 tuổi. Ở tuổi đó, nhiều người vẫn rong chơi chưa lấy chồng, vậy mà tôi đã trải qua nhiều bất hạnh không đáng có.

Bố mẹ, chị em giục tôi mau ôm con về nhà, nói là bỏ trốn cũng được, mà ra đi chính đáng cũng được, vì chồng mất thì mối quan hệ con dâu cũng không còn. Ai cũng nói nhanh về mà lấy chồng kẻo để lâu mất giá. Nhưng tôi vẫn ở lại để tang. Bố mẹ chồng tôi vì thế mà chịu nhiều điều tiếng.

Hàng xóm đi ngang qua đều nhìn vào chửi đổng họ ăn ở thất đức, con trai chết rồi thì buông tha con gái người ta đi. Họ hàng nhà tôi ban đầu cũng hiểu lầm, tưởng nhà chồng ích kỷ giữ tôi lại để nuôi cháu và chăm sóc thờ phụng họ sau này. Nhưng thật sự chúng tôi gắn bó với nhau bằng tình thương. Họ thương tôi như bố mẹ ruột thương con gái, còn tôi thương họ luôn cho cả phần chồng.

Vài ngày nữa tôi sẽ rời nhà chồng đi lấy chồng

Bố mẹ chồng tôi là những con người hiện đại, bao dung và đạo đức nhất mà tôi từng gặp (Ảnh minh họa)

Sau ba năm để tang chồng, bố mẹ chồng luôn giục tôi tìm người thích hợp mà đi bước nữa. Ông bà bảo tôi hãy cứ lo phần đời của mình, ai chết cũng chết rồi, đừng để đau thương và định kiến làm chết thêm những người đang sống. Nếu tìm được người, nếu muốn thì hãy cứ mang con theo, với điều kiện người đó yêu thương nó. Nhưng phải dạy cho nó nhớ về người bố đã mất và ông bà. Năm nó đủ 18 tuổi sẽ cho nó tự quyết định tiếp tục sống với mẹ hay về ở với ông bà.

Bố mẹ chồng tôi là những con người hiện đại, bao dung và đạo đức nhất mà tôi từng gặp. Thời gian đầu, mỗi lần bị giục như thế, tôi chỉ ôm con khóc, thương cho họ và xót cho mình. Có lẽ nhiều người sẽ không tin, chính bố mẹ chồng là người mai mối cho tôi với chồng sắp cưới. Vì mãi không thấy tôi hẹn hò, bố mẹ chủ động liên hệ bạn bè tìm chồng cho tôi.

Tôi nhớ lần đầu gặp mặt người ấy, mẹ chồng cứ ép tôi mặc váy và trang điểm cho tươi tắn, còn bố chồng đèo tôi đi. Lúc đến nơi, ông còn cầm tay tôi vỗ vỗ dặn dò: "Con không thích thì lịch sự rút lui, có bố chờ ở đây rồi, không sao đâu". Tôi khóc, đó là lời dặn của một ông bố dành tình thương tuyệt đối cho con gái. Ông làm tôi quên mất đó chỉ là bố chồng.

Một lần tôi tình cờ nghe được tiếng bố mẹ nói chuyện. Bố dặn mẹ "ở nhà đừng ủ rũ hay đem ảnh con trai ra mà khóc, cứ vui vẻ để con nó còn đi lấy chồng". Tôi yêu và sống với chồng không quá lâu còn đau tới mức chết, huống hồ là bố mẹ sinh thành nuôi dưỡng anh. Vậy mà họ phải luôn động viên tôi vượt qua nỗi đau này. Ngay cả các anh chị chồng cũng bị bố mẹ làm tư tưởng không được nói ra nói vào làm tổn thương tôi.

Mặc dù là người do bố mẹ giới thiệu, vậy mà ông bà vẫn không yên tâm về "nhân cách" của người đó. Hôm nào đi gặp về cũng bị bố mẹ lôi vào phòng bắt kể rồi bình luận, khuyên nhủ. Thời gian đầu, bố chồng còn bí mật đi theo vì "sợ nó không đứng đắn, đừng tưởng gái một đời chồng là làm gì cũng được". Cứ nhìn thấy bóng ông nhỏ bé ngồi trên chiếc xe 86 xanh cũ kỹ là tôi lại muốn khóc. Ơn nghĩa này làm sao tôi trả hết.

Khi biết tôi cuối cùng cũng ưng thuận người đó, bố mẹ vui lắm, ông bà đèo nhau về nhà người đó ở ngoại ô để trực tiếp nói chuyện. Sợ thất lễ với nhà tôi, sau này mọi việc dạm ngõ, chủ hôn mới nhường sang cho bố mẹ ruột tôi. Mẹ chồng bảo "Gả con gái vui cũng nhiều mà buồn cũng lắm".

Vài ngày nữa tôi sẽ rời nhà chồng đi lấy chồng

Những ngày này với tôi buồn thật đấy. Lấy chồng rồi liệu có còn được làm con của bố mẹ, có còn được trả hiếu cho bố mẹ (Ảnh minh họa)

Từ ngày tôi về làm dâu đến nay, lúc có chồng cũng như khi đã mất chồng, bố mẹ luôn gọi tôi là con gái vì con dâu nghe phân biệt lắm. Ở đời, mấy người nghĩ được như ông bà.

Thương yêu tôi, chồng cho tôi, lại còn để dành cả của hồi môn cho tôi. Họ gọi tôi là "đứa con gái chịu nhiều thiệt thòi". Đúng là tôi thiệt thòi, nhưng tôi còn có họ, họ cũng yêu tôi vô điều kiện như chồng tôi đã từng.

Những ngày này với tôi buồn thật đấy. Lấy chồng rồi liệu có còn được làm con của bố mẹ, có còn được trả hiếu cho bố mẹ? Có lẽ tôi sống và cố gắng cả đời cũng không trả được ân nghĩa này. Vài ngày nữa tôi sẽ rời nhà chồng đi lấy chồng. Lần kết hôn này lạ lắm, trong đầu không có hình ảnh chồng mà chỉ nghĩ đến bố mẹ thôi. Mà cứ nghĩ đến là lại chảy nước mắt. Tôi là người hạnh phúc và may mắn nhất thế gian phải không?

Yêu anh từ thuở lên mười

Hai nhà sát cạnh nhau, chỉ cách một dậu găng xanh rì, cao quá đầu lũ trẻ bọn tôi. Chẳng biết từ khi nào và bằng cách nào, chúng tôi thân thiết với nhau như thể từ khi sinh ra đã là bạn bè vậy. Được ai cho cái kẹo, tôi cũng giữ khư khư để phần cho anh. Đi học, lúc nào tôi cũng đợi anh qua nhà dẫn đi cùng. Thiên đường của chúng tôi là vườn cây ăn trái sum suê, quanh năm trĩu quả của nhà ông nội anh. Những buổi chiều không phải đi học, anh thường thập thò ngoài cổng gọi tôi, rồi hai đứa trốn ngủ trưa, ra vườn cây ăn trái xanh mát nằm khểnh trên thảm cỏ xanh, lắng tai nghe tiếng vụn vỡ vui tai của những chiếc lá khô và tưởng tượng về tương lai sau này. Anh luôn bảo, anh coi tôi như một cô em gái bé bỏng và yếu đuối, sau này khi tôi lớn lên anh sẽ luôn theo sát bảo vệ tôi để không ai có thể làm tổn thương tôi được. Những lúc ấy tôi thường im lặng, bởi tôi đâu thể nói với anh rằng, tôi yêu quý anh nhưng tình cảm đó dường như không phải là tình anh em. Khi ấy chúng tôi còn quá nhỏ, tôi chưa biết gì về cái gọi là "tình yêu", chỉ biết rằng khi ở bên cạnh anh tôi luôn có cảm giác hạnh phúc, vui vẻ và có những thanh âm rung động từ tận đáy lòng. Tôi không bao giờ quên một lần, vào giờ ra chơi, cậu bạn to béo lớp bên cạnh bắt nạt tôi ở giữa sân trường khiến tôi òa khóc. Anh học ở gần đó, nhìn thấy và đã lao ra bảo vệ tôi, đồng thời "tặng" cậu bạn kia vài cú đấm. Kết quả là anh bị kỷ luật, bị phạt phải nhổ cỏ ở sân trường. Năm ấy, tôi mười tuổi còn anh mới mười ba.

Hạnh phúc mong manh

Yêu anh từ thuở lên mười

Rồi gia đình anh đột ngột chuyển đến một thành phố khác, và chúng tôi bặt tin nhau. Thật lạ là sau bao nhiêu năm, có bao nhiêu bạn bè mới, gặp gỡ bao nhiêu người thú vị, tôi cũng chưa bao giờ quên đi hình ảnh của anh ngày ấy. Nụ cười rất duyên, đôi mắt đen, sáng và sâu thăm thẳm của anh đôi lần lạc vào những giấc mơ thời thiếu nữ của tôi, và gương mặt anh tôi vẫn hình dung ra rõ nét như thể chúng tôi chưa bao giờ xa nhau cả. Số phận khéo sắp đặt, sau mười năm tôi tình cờ gặp lại anh khi đang là sinh viên năm thứ hai tại một trường đại học ở thành phố mà anh đang sống. Hôm ấy, tôi ghé vào một tiệm điện thoại bên đường để mua card điện thoại, và ngỡ ngàng nhận ra người chủ tiệm chính là anh. Sau mười năm, chúng tôi đều lớn lên, trở thành những chàng trai, cô gái khác xưa rất nhiều. Nhưng khi tôi vừa cất tiếng nói, anh đã ngẩng đầu lên và vỡ òa hạnh phúc khi nhận ra tôi - cô em gái bé bỏng năm nào. Mừng mừng tủi tủi, chúng tôi hỏi thăm nhau về cuộc sống hiện tại, về mười năm xa cách... Trái tim thiếu nữ của tôi khi ấy bắt đầu rung lên những nhịp đập mãnh liệt của tình yêu đầu đời, khi anh một lần nữa xuất hiện trước mặt tôi, vẫn nụ cười duyên với chiếc răng khểnh bên khóe miệng và đôi mắt ấm áp. Tôi tự nhủ, lần này gặp lại anh rồi, tôi sẽ không để mất anh lần nữa...

Thế nhưng cuộc đời cũng khéo trêu ngươi. Đúng vào cái hôm tôi quyết định bày tỏ với anh tất cả nỗi lòng mình, anh cũng hẹn tôi đi ăn tối. Tôi đã vui sướng đến bấn loạn suốt cả một ngày, loay hoay tìm cho mình chiếc váy đẹp nhất, đôi giày xinh xắn nhất, và mất cả tiếng ở tiệm làm tóc để có dáng vẻ yêu kiều nhất. Tối ấy tôi đến sớm với ý định chờ anh, nhưng khi đến chỗ hẹn thì đã thấy anh ở đó cùng một người con gái khác. Vẻ rạng ngời hạnh phúc, anh giới thiệu với tôi, đó là chị Linh, người bạn gái đã ba năm của anh. Khi ấy, tôi chỉ muốn gục xuống, chỉ muốn òa khóc và bỏ chạy khỏi nơi đó ngay lập tức. Chàng trai thuở ấu thơ, người đàn ông nhỏ bé đã che chở cho tôi, hái cho tôi từng bông hoa dại và để dành cho tôi từng trái ngọt đầu mùa... Trái tim tôi suốt mười năm xa cách vẫn dành trọn cho anh, nhưng trớ trêu thay anh lại dành trọn tình yêu của mình cho một cô gái khác, xa lạ vô cùng. Thậm chí tôi còn chưa kịp ngỏ lời để anh biết tôi luôn nhớ về anh, luôn khao khát được gặp lại anh và được anh chở che như những ngày thơ bé... Tôi không nhớ mình đã làm gì, nói gì trong buổi hẹn hôm ấy, chỉ biết là tôi đã trở về nhà với nước mắt nhòe nhoẹt và trái tim đau đớn như bị bóp nghẹt. Tôi thật sự không thể sống nổi khi phải nhìn thấy chàng trai tôi thầm yêu bao năm tay trong tay nói cười, âu yếm một người con gái khác.

Yêu anh từ thuở lên mười

Sau hôm ấy, tôi tránh mặt anh một thời gian với lý do bận rộn với kỳ thi cuối năm. Nhưng rồi nỗi nhớ anh luôn hành hạ, dày vò tôi suốt đêm ngày lại thúc giục tôi tìm anh, gặp anh, dù chỉ để nghe anh nói về một người con gái khác, cười vui vẻ với một người con gái khác. Cứ thế, tôi đi qua hai năm tiếp theo ở trường đại học, từ chối mọi chàng trai theo đuổi mình. Rồi tôi ra trường, tìm một việc làm ở thành phố này để được thỉnh thoảng nhìn thấy anh, biết rằng anh đang khỏe mạnh và hạnh phúc. Năm tôi hai tư tuổi, anh lấy vợ. Tôi là phù dâu trong đám cưới của anh, cô phù dâu xinh đẹp nhưng đôi lần mắt ầng ậng nước. Đôi lần tới nhà chơi, anh chị nhắc tôi sao mãi chưa chịu yêu ai, sao kén chọn quá, hay để anh chị giới thiệu cho người này, người nọ. Tôi chỉ cười và bảo, có lẽ em không biết yêu, thôi cứ để em sống vui vẻ, vô tư thế này, với bạn bè là đủ. Rồi đêm ấy tôi lại về căn phòng nhỏ, khóc ướt gối, lòng đau như bị dao sắc cắt thành ngàn mảnh vụn.

Thoắt cái đã lại mười năm nữa trôi qua kể từ ngày tôi gặp lại anh. Tôi đã ba mươi tuổi, cái tuổi đủ khiến bất kỳ ai quen thân cũng sốt ruột và lo lắng. Nhưng chỉ có tôi mới biết tại sao mình không thể mở lòng ra với ai. Bởi trái tim tôi, tôi đã đánh rơi nó từ thuở lên mười và không sao tìm lại được.

6 điều tuyệt đối không chia sẻ với người yêu

Trong tình yêu sự chia sẻ giúp cho hai người thấu hiểu nhau, tuy nhiên không phải đều gì bạn cũng nên chia sẻ với bạn trai của mình.
  
Không thích mẹ hay thành viên trong gia đình

Cách bạn thể hiện không thích mẹ hay các thành viên khác trong gia đình sẽ khiến cho người bạn đời trong tương lại của bạn xem xét lại mối quan hệ của bạn nếu anh ta phát hiện ra về cảm xúc thật của bạn. Cách cư xử với các thành viên trong gia đình bạn sẽ tác động rất lớn tới quyết định tiến xa hơn của anh ấy.

Chính vì vậy, ban không nên thể hiện sự khó chịu với gia đình của mình, thay bằng việc kể cho anh ấy bạn hãy kể với người bạn thân của bạn.

So sánh anh ta với người yêu cũ

Không có gì tồi tệ hơn khi bị so sánh với một người trong quá khứ hay bị nhắc đến giống đặc điểm của người đó. Nếu bạn muốn nói về quá khứ hoặc tệ hơn, muốn so sánh anh ta với cũ của bạn, có nghĩa là bạn đang đào mộ tự chôn mình. Bạn trai của bạn sẽ không bao giờ muốn nghe bất cứ sự so sánh nào của bạn với một người trong quá khứ.

Thể hiện rằng bạn thông minh
Đàn ông thường không thích phụ nữ thông minh hơn anh ta. Khi bạn xinh đẹp và thông minh anh ta sẽ cảm thấy không an toàn.

Mật khẩu Facebook
Khi yêu bạn thường nghĩ rằng bạn không có gì để che giấu. Chính vì vậy tất cả những gì bạn có đều chia sẻ với bạn trai mình. Tuy nhiên, điều này không hề hay ho chút nào nhất là khi bạn chia sẻ tài khoản facebook cá nhân cho bạn trai.

Trong trường hợp xấu, khi bạn chia tay có thể mọi thông tin trên trang facebook của bạn có thể bị lợi dụng.

6 điều tuyệt đối không chia sẻ với người yêu

Khoe khoang

Mọi hành động lời nói khi bạn tỏ ra hơn bạn trai của mình đều kiến cho anh ta bị tổn thương và cảm giác không an toàn. Đây chính là lý do kiến cho mối quan hệ của hai người trở nên xa cách.

Tiết lộ về sex

Đừng bao giờ bạn chia sẻ với người yêu mình về chuyện sex của các cuộc tình trước đó. Họ sẽ đặt câu hỏi về sự chung thủy của bạn. 

Những cuộc hẹn hò cười ra nước mắt

Sau khi ăn uống thả ga ở quán, bạn gái Minh không quên "mang phần" để về nhà ăn dần.
Những cuộc hẹn hò cười ra nước mắt

Nam giới là người phải trả tiền trong cuộc hẹn hò? (Ảnh minh họa)

"Nam giới phải là người trả tiền trong những buổi hẹn hò, đi chơi với người khác phái" là quy luật bất thành văn hay được coi là thước đo đánh giá mức độ ga lăng của một người đàn ông.

Như lẽ đương nhiên, một người con trai không muốn bị bạn gái coi thường hay chỉ trích là người ky bo, dù có tiền nhiều hay ít, anh ta cũng phải chìa ví đứng ra chi trả các khoản tiền trong buổi đi chơi, hò hẹn để làm đẹp lòng bạn gái.

Theo quan điểm của một số người, đàn ông ga-lăng không chỉ đứng ra thanh toán tiền hẹn hò mà người đàn ông đó phải biết "chăm sóc", "quan tâm" đến người mình thương yêu. Vì thế, trong tình yêu, chuyện tiền bạc là điều rất nhạy cảm ít được họ đề cập đến.

Nhưng thực tế thì ngược lại, tiền bạc lại là tình phí để duy trì tình yêu và cũng là nguồn cơn của những câu chuyện bi hài mà không ít chàng trai gặp phải.

Câu chuyện của Bảo - chàng sinh viên trường Kinh tế quốc dân vẫn không khỏi rùng mình khi kể về cuộc hẹn hò đầu tiên của mình.

Người bạn gái Bảo thầm thương trộm nhớ là một hot girl của trường, tính tình "tiểu thư" thích sang chảnh. Những chàng trai muốn hẹn hò với cô nàng phải đảm bảo được các tiêu chí như có tiền và biết chiều theo sở thích của nàng.

Nhưng với suy nghĩ, tình yêu chân thành sẽ lay động lòng người, Bảo vẫn giữ trọn tình yêu đơn phương và lên kế hoạch để chiếm cảm tình của cô. Hàng ngày, khi thức dậy, việc đầu tiên anh làm là gửi tin nhắn cho nàng, sau đó sẽ nhờ chuyển phát nhanh gửi đến chỗ ở của nàng một bông hồng.

Trong một buổi chiều đẹp trời, Bảo sung sướng như vỡ tim khi nhận được thư trả lời của nàng, với nội dung ngỏ ý muốn hẹn hò.

Trong niềm vui sướng được người đẹp đáp trả tình cảm, Bảo cố gắng tạo ra một buổi hẹn hò lãng mạn. Anh đã dốc hết số tiền chi tiêu của một tháng để chuẩn bị cho buổi hẹn đó, mong muốn sẽ làm hài lòng nàng. Thế nhưng, buổi hẹn hò anh nghĩ chỉ riêng hai người lại biến thành buổi tiệc dành cho nhiều người.

Hôm đó, cô nàng dẫn theo cả một đám bạn, sau màn chào hỏi, cô nào cô nấy oang oang gọi đồ ăn thức uống và ngồi chém gió với nhau coi như không có sự tồn tại của Bảo. Thậm chí, trong những câu chuyện phiếm của mình, họ còn nhếch mép chê bai bó hoa mà cậu mua tặng nàng bằng tiền ăn cả tuần.

Mọi người ăn uống xong đứng dậy ra về, không một lời cảm ơn chủ tiệc, để lại Bảo với một tờ hóa đơn dài dằng dặc, với mỗi món đồ lên đến 200-300 nghìn đồng. Dù đã có sự chuẩn bi trước, nhưng với số tiền chi tiêu ít ỏi của sinh viên nghèo, Bảo không đủ tiền chi trả. Cậu đành muối mặt mượn điện thoại của nàng gọi anh họ đến thanh toán giúp.

Điều đáng nói, cô bạn mà Bảo theo đuổi không những không thông cảm, nàng còn xả vào mặt Bảo những lời cay nghiệt: "coi như cho bạn được thỏa ước nguyện nhé, lần sau nhớ tìm đúng đối tượng để hẹn hò, không có tiền đừng đua đòi theo gái đẹp".

Sốc nặng trước những lời nói coi thường của người mình yêu thương, Bảo thật sự không ngờ cô gái từng đoạt giải "nữ sinh duyên dáng" của trường lại có cách hành xử vô văn hóa đến vậy. Một cuộc hẹn để đời, một nỗi ám ảnh khủng khiếp khiến Bảo không còn tư tưởng yêu đương, hẹn hò với một cô gái nào khác.

Bình (sinh viên năm ba trường Đại học tự nhiên) chia sẻ về mối tình đầu dang dở của mình. Bình cho hay, hồi năm nhất cậu từng yêu một cô bạn trường bên. Tình yêu sinh viên đơn giản nhưng hết sức đẹp đẽ.

Những buổi hẹn hò đầu tiên hai người thường gặp nhau ở thư viện và khu vực khuôn viên của trường. Về sau hai người thân thiết, việc hẹn hò diễn ra thường xuyên hơn. Ngoài gặp gỡ trên giảng đường, hai người hay đi ăn trưa và uống nước cùng nhau.

Mới đầu, có lẽ do giữ kẽ với người yêu nên những lần hẹn hò, hai người thường thay nhau trả tiền. Từ khi chính thức nhận lời yêu nhau, những lần đi chơi hay ăn uống thì người chi trả các khoản đó chỉ có Bình. Người bạn gái tuyệt nhiên không chi trả bất cứ đồng nào.

Có lần cậu bạn nửa đùa nửa thật hỏi bạn gái lý do vì sao khi yêu không còn "campuchia" như hồi đầu làm bạn. Đáp lại là câu trả lời hết mức thật lòng của bạn gái "yêu rồi tình phí là anh phải trả, đổi lại em sẽ yêu anh nhiều hơn".

Tôn trọng quan điểm yêu của bạn gái, Bình không chê trách hay có góp ý nào. Trong một lần đi chơi xa, một tình huống trớ trêu xảy ra. Khi đó, Bình mới nhìn ra được bản chất của người yêu mình.

Những cuộc hẹn hò cười ra nước mắt - 1

Sau chuyến đi chơi vui vẻ, bạn gái đã để Bình một mình ở lại và mua vé xe trở về Hà Nội (Ảnh minh họa)

Theo lời Bình kể, sau khi yêu nhau được 1 năm, hai người có chuyến đi chơi ở ngoại tỉnh kỷ niệm ngày yêu nhau. Vì số tiền chi tiêu vượt quá giới hạn, ví Bình "sạch nhẵn", không đủ tiền đi xe về thành phố, Bình có ngỏ lời mượn bạn gái một ít tiền. Bạn gái kêu than chỉ đủ vé cho một người rồi bắt xe về trước, để lại một mình cậu ở bến xe tự xoay sở.

Hẹn hò không đến mức tồi tệ và đáng sợ như hai cậu bạn trên, Vương Minh (27 tuổi, nhân viên văn phòng) gặp phải tình huống cười ra nước mắt. Bạn gái Minh là sinh viên, khá thoải mái và vô tư. Mỗi khi hẹn hò ăn uống, cô nàng gọi cả đống đồ ăn thức uống mà không cần ngó ngàng đến ví tiền của bạn trai.

Không những thế, lúc ra về, cô không quên "mang phần" về nhà để tích trữ ăn dần. Nhiều lúc Minh cũng ngao ngán trước sự vô tư quá đà của bạn gái, nhưng anh sợ nếu nói ra, bạn gái đánh giá anh thiếu ga-lăng.

Và nếu những cuộc hẹn hò như thế này ngày một dày lên thì anh cũng không đảm bảo được sự "viêm màng túi" trầm trọng, dù lương nhân viên của anh cũng ngót nghét 10 triệu.

Thời gian gần đây, cộng đồng mạng được chứng kiến không ít sự việc liên quan đến chuyện hẹn hò và vấn đề tình phí của một số cặp đôi. Họ không ngần ngại vạch mặt nhau trên kênh xã hội, đưa những chuyện hẹn hò tế nhị lên bàn cân đo hay chế giễu đối phương.

Nói về vấn đề này, nhiều chàng trai thẳng thắn đánh giá về lối sống và cách nghĩ của con gái ngày nay. Họ cho rằng, con gái sống quá thực dụng, thích nhìn vào ví tiền để đánh giá về tư cách của một con người. Ngay cả tình yêu - thứ tình cảm thiêng liêng đối với người khác giới, con gái cũng đưa ra cân đo đong đếm bằng tiền bạc. Ai ví dày người đó xứng đáng được hẹn hò, ai ví mỏng bị coi thường, thậm chí bị coi là "rẻ rách".

Bên cạnh đó, cũng có những cô gái tế nhị trong chuyện hẹn hò không kém, khi đi chơi hay làm gì họ đều hỏi ý kiến người yêu trước xem có thể mời bạn bè đi uống nước được không, dự tính khoản chi khoảng bao nhiêu để người yêu liệu tính....

Nhiều cô gái ý nhị, tự nguyện đóng góp một phần nhỏ với người yêu trong những buổi hẹn như để người yêu không bị áp lực về tình phí khi yêu, ngược lại họ chứng minh được sự độc lập về tài chính, không lệ thuộc hay lạm dụng vào người yêu.

Khổ tâm với sở thích 'tự sướng'

Trong khi quan hệ với chồng, hiếm khi tôi có được cảm giác lạ lùng đó, đặc biệt sau khi sinh con.
  
Tôi và chồng lấy nhau được 8 năm rồi, hai vợ chồng tôi cùng là công chức nhà nước, thu nhập ổn định và con cái đủ nếp, tẻ, các cháu rất ngoan và học giỏi. Nhìn từ ngoài vào, gia đình tôi là một hình mẫu lý tưởng. Tuy nhiên mấy ai biết được đằng sau đó tôi đang mang một nỗi khổ tâm tột độ.

Chồng tôi là một người đàn ông rất điềm đạm, có trách nhiệm, đặc biệt với gia đình. Anh ít khi la cà quán xá với bạn bè, nếu có anh cũng hay về sớm để giúp vợ con. Còn về việc trai gái, anh cũng có trêu cô này, đùa cô khác, nhưng không đi quá giới hạn, tôi chưa bao giờ phải lo lắng về bất cứ mối quan hệ mờ ám nào xung quanh anh. Chính vì vậy tôi rất yêu và nể trọng chồng.

Kể cả trong chuyện chăn gối, vợ chồng tôi cũng rất hòa hợp. Khổ một nỗi, khoảng nửa năm nay, chồng tôi lên chức và hay phải đi công tác thường xuyên, từ đó chuyện vợ chồng cũng bị sao nhãng. Kể từ thời gian này, tôi bắt đầu có thói quen khác người. Tôi thích "tự sướng" hơn là khi sex với chồng.

Thường thường, cuối tuần chồng tôi mới về, và khi đó chúng tôi mới có chuyện vợ chồng. Bản thân tôi cảm nhận chuyện ấy không có gì khác nhiều so với khi anh ở nhà thường xuyên, có chăng là tôi thấy anh hưng phấn và vồ vập hơn một chút, có lẽ do xa vợ cả tuần chăng. Nhưng ở phía tôi thì lại nảy sinh một thói quen kỳ lạ. Những khi không có chồng ở bên, tôi thường thủ dâm và đạt được cực khoái.

girl68-4996-1406717161.jpg
Ảnh minh họa: Joblo.

Trong khi quan hệ với chồng, hiếm khi tôi có được cảm giác lạ lùng đó, đặc biệt sau khi sinh con. Tò mò, thích thú, tôi như một cô con gái mới lớn, lần đầu tiên nếm mùi vị của trái cấm vậy. Đôi lúc tôi cảm thấy mình bất thường, có lỗi với chồng, nhưng không hiểu sao cái "công việc" đó lại có gì đó cuốn hút tôi, nếu không làm tôi sẽ cảm thấy rất bứt rứt.

Ngay cả khi có những lần anh không phải đi công tác đầu, tôi vẫn không từ bỏ được thói quen đó. Tôi có cảm giác, nếu như bây giờ chồng tôi không có nhu cầu và chúng tôi không còn chuyện chăn gối, thì có lẽ tôi vẫn thấy bình thường.

Cho tới giờ, nhiều khi tôi ghê sợ bản thân mình, tôi cảm thấy mình thật có lỗi với chồng, tôi sợ nếu chồng phát hiện ra thói quen kỳ quặc này của vợ, anh sẽ kinh miệt tôi. Tôi rất muốn thoát khỏi cảm giác này, vì thật sự, tôi rất yêu chồng, yêu gia đình nhỏ bé của mình.

Tôi thực sự khủng hoảng và mong nhận được sự cảm thông từ mọi người về nỗi khổ này. Xin mọi người hãy cho tôi một lời khuyên. 

Nhiều lúc tôi bảo với vợ: Phụ nữ ích kỷ đến đáng sợ

Đàn ông chán vợ sẽ không li hôn vợ, nhưng cần có người tình không phải vì đàn ông đểu mà vì phụ nữ quá nhàm chán. Chẳng phải người đàn ông nào cũng dám công khai chuyện ngoại tình với vợ. Và cũng hiếm người đàn ông nào thẳng thắn chia sẻ suy nghĩ của mình về nguyên nhân khiến các ông chồng có mối quan hệ ngoài luồng. Có dịp gặp gỡ anh Lưu N.T (Hoàn Kiếm, Hà Nội) - một người đàn ông như thế - có lẽ chị em mới vỡ ra nhiều điều: đàn ông ngoại tình không hẳn vì họ đểu mà đôi khi nguyên nhân lại đến từ phía mình - những người phụ nữ nhàm chán.

Tôi nghe nhiều người nói: Anh là sát thủ tình trường với thành tích không biết bao cuộc tình công khai ngoài hôn nhân?

Thứ nhất, tôi yêu cầu cuộc trao đổi các chị sẽ không nêu tên tôi. Việc này không phải vì tôi sợ dư luận mà vì mấy ý kiến ủa chị em phụ nữ sẽ làm phiền vợ tôi. Thứ hai, tôi sẽ nói thẳng quan điểm của tôi. Phụ nữ thường không chịu nổi cách đàn ông nói thẳng.

Theo ý kiến của mọi người tôi ngoại tình, ừ thì cái đó là khái niệm chung cho những người đàn ông quan hệ nam nữ ngoài luồng. Nhưng có điều, tôi không giấu vợ tôi việc này. Việc gì phải giấu, đằng nào cô ấy cũng biết.

Nhiều lúc tôi bảo với vợ: Phụ nữ ích kỷ đến đáng sợ

Nhu cầu của đàn ông là cần có người tình bên cạnh vợ (Ảnh minh họa).

Anh đang làm một việc coi thường phụ nữ quá! Vợ anh phản ứng thế nào?

Đó là ý kiến của cô và mọi người thôi. Còn vợ tôi, tất nhiên cô ấy không đồng ý. Nhưng bản thân cô ấy sống với tôi 10 năm, tôi chịu đựng những thứ vô lý của vợ mà cô ấy không sửa đổi thì tôi phải giải thoát. Tôi đề nghị li hôn, cô ấy không chịu. Tôi nói tôi sẽ tìm một người phụ nữ khác, và đằng nào tôi cũng sẽ tìm một người phụ nữ khác để chia sẻ cuộc sống chứ không phải vợ mình.

Cô ấy, vì niềm kiêu hãnh đã nói tôi rất nhiều. Nhưng bảo cô ấy li hôn thì cô ấy lại không dám với lí do vì con cái và vì gia đình. Tôi không biết cô ấy có ngoại tình hay không, nhưng tôi thì thẳng thắn. Khi tôi tìm một người phụ nữ khác, tôi cũng nói rõ với hai bên gia đình.

Đàn ông sống với hơn 1 người phụ nữ cũng chẳng sung sướng gì. Mình chịu cảnh là một tên đàn ông khốn nạn trong gia đình. Tuy nhiên, người phụ nữ khi biết người đàn ông không còn yêu mình mà cứ níu kéo bằng tờ giấy đăng ký kết hôn và đứa con còn tệ hơn nhiều. Cô ấy không hạnh phúc và cũng ngăn cản tôi tìm hạnh phúc. Nhiều lúc tôi bảo với vợ: Phụ nữ ích kỷ đến đáng sợ.

Chẳng lẽ không còn giải pháp nào khác? Anh có đang bao biện không?

Tôi có gì để bao biện? Ai chẳng muốn có một người phụ nữ tử tế bên cạnh mình. Nếu tôi sống với cô ấy 1 - 2 năm mà dở chứng thì đã đành. Đến 10 năm và buộc phải lên tiếng nghĩa là tôi đã cố gắng lắm rồi. Đáng lẽ tôi có quyền giải thoát cuộc sống của mình, điều đó tất cả mọi người vẫn làm thế. Nhưng tôi buộc phải ôm cái gia đình và người phụ nữ đó như một cục nợ.

Bây giờ, bất hạnh của tôi là không còn đủ niềm tin để sống với một người phụ nữ đàng hoàng. Có một vài người phụ nữ đến với tôi, tuy nhiên, họ không thể chịu được sự không chắc chắn vì tôi vẫn ràng buộc hôn nhân với người phụ nữ kia. Có một vài người tôi nghiêm túc lắm nhưng cô vợ cũ cứ phá. Họ sợ rắc rối và bỏ tôi lại.

Anh vẫn có thể làm thủ tục li hôn đơn phương mà?

Nhưng mỗi lần tôi làm như thế, cô ấy và con cứ làm những động tác khóc lóc và dọa dẫm. Cô ấy nói tôi có quyền sống với những người phụ nữ khác nhưng không thể cưới họ. Cô ấy chấp nhận chuyện đó còn hơn là li hôn.

Nói thật, tôi thấy những người đàn ông tìm một người phụ nữ khác ngoài vợ nhiều khi là xứng đáng. Các chị cứ kêu ca rằng các ông ăn lắm rửng mỡ; rồi các ông không biết trân trọng giá trị gia đình; rồi các ông làm khổ phụ nữ. Tuy nhiên, chẳng ai làm khổ ai cả. Phụ nữ không giữ được chồng là lỗi của họ.

Sao nhỉ? Cần gì phải cơm ngon canh ngọt, cần gì mà cứ chúi mũi vào lau với dọn? Cần gì suốt ngày son với phấn? Cần gì cứ lúc nào cũng lăm lăm điện thoại gọi chồng về? Phụ nữ suy nghĩ vốn đã nông cạn, phụ nữ hiện đại còn suy nghĩ nông cạn hơn.

Nhiều lúc tôi bảo với vợ: Phụ nữ ích kỷ đến đáng sợ

Phụ nữ không giữ được chồng là lỗi của họ (Ảnh minh họa).

Đâu là thứ nông cạn anh muốn nói tới của người phụ nữ?

Hồi tôi vẫn bình thường với vợ, tôi có rủ cô ấy đi chơi cùng những người bạn của tôi. Cuộc đi chơi mang tính dân dã, như kiểu đi phượt của các bạn trẻ bây giờ. Cô ấy đồng ý đi nhưng cả đoạn đường đi, cô ấy kêu ca như thể trên đời chỉ một mình cô ấy cần chăm sóc. Những đòi hỏi của cô ấy khiến tôi xấu hổ. Cô ấy ở nhà cơm ngon, canh ngọt, nhưng cô ấy là một thứ lạc loài khi hòa nhập vào xã hội.

Lúc nào các chị cũng cứ ôm gia đình như thể nó phải tách ra khỏi xã hội thì mới an toàn. Họ chỉ quanh quẩn lo nghĩ về bữa cơm, về con cái, về việc chồng có ngoại tình không? Tự họ làm họ nhàm chán, chật hẹp trong suy nghĩ. Sau đó họ đòi hỏi đàn ông cũng nghĩ như họ trong khi đàn ông có quá nhiều cơ hội để sống khác, nghĩ khác.

Việc tìm kiếm một người phụ nữ khác tôi nghĩ chưa chắc đã hơn người phụ nữ là vợ mình, nói thật, cũng là mô típ chung thôi. Đổi gió thì được, nhưng tiến tới hôn nhân thì chẳng khác gì nồi cơm cũ. Mới nấu thì nóng, để lâu thì nguội, có hâm nóng lại cơm cũng ôi, nuốt sao nổi?

Đó là lí do để đàn ông không li hôn vợ, nhưng vẫn cần những người tình. Đừng nói đàn ông đểu mà là đàn bà quá nhàm chán.

Anh nói không đúng, tôi nghĩ thế. Tuy nhiên, đó là quan điểm sống của anh. Nó làm nên hạnh phúc của anh. Tôi chúc anh có một cuộc sống như mong muốn!

Lý do nên ăn nhãn


Không chỉ được biết đến là loại quả bổ dưỡng, nhãn còn có tác dụng chữa bệnh và nhiều công dụng làm đẹp khác.


Giá trị dinh dưỡng của quả nhãn


Giá trị dinh dưỡng của quả nhãn

Theo nghiên cứu, nhãn chứa protein, chất béo, đường thiên nhiên, các loại vitamin và khoáng chất như: vitamin A, C, kali, photpho, magie, sắt..., axit hữu cơ, chất xơ...

Trong nhãn chứa hợp chất có khả năng ức chế quá trình oxy hóa và nâng cao hoạt tính chống oxy hóa trong cơ thể. Do đó, thường xuyên ăn nhãn có thể làm chậm quá trình lão hóa ở con người.

Ngoài ra, nhãn còn có tác dụng tăng cường sức đề kháng cho cơ thể, ức chế các tế bào gây sưng tấy, giảm mỡ máu, tăng lưu lượng máu ở động mạch vành...

Tác dụng chữa bệnh

- Chống mất ngủ và suy nhược thần kinh: Nếu mất ngủ thường xuyên, cơ thể bị suy nhược, mệt mỏi, bạn nên dùng ruột nhãn tươi nấu với gạo nếp thành cháo, vừa dễ ăn lại bổ dưỡng. Hoặc đơn giản hơn, có thể nấu long nhãn với nước để uống hàng ngày.

- Trị chứng đau dạ dày: Có thể ăn trực tiếp cùi nhãn hoặc ép cùi nhãn lấy nước để uống dần, chứng đau dạ dày sẽ giảm đi trông thấy.

- Tiêu chảy: Nếu nguyên nhân dẫn tới tiêu chảy là do tỳ hư, bạn nên dùng long nhãn khô nấu với gừng sống thành nước uống mỗi ngày cho đến khi bệnh khỏi hẳn.

- Giảm mệt mỏi, căng thẳng: Theo Đông y, ruột nhãn phơi khô hoặc sấy khô có tác dụng làm giảm mệt mỏi, căng thẳng, lo lắng, đồng thời ngăn chặn chứng mất trí nhớ.

- Tốt cho tim và lá lách: Ăn nhãn các loại thường xuyên rất tốt cho tim mạch và lá lách, vì nó kích thích tuần hoàn máu tốt, tạo cảm giác dễ chịu cho hệ thần kinh.

- Tốt cho tuyến tụy: Các chất bổ dưỡng trong nhãn có tác dụng bảo vệ và tăng cường hoạt động của tuyến tụy. Đồng thời có lợi cho cơ quan sinh sản của nữ giới.

- Ức chế quá trình lão hóa, tăng tuổi thọ: Các chất chống oxy hóa có trong nhãn giúp ức chế quá trình lão hóa của cơ thể, làm giảm nguy cơ mắc ung thư và nâng cao tuổi thọ.

Công dụng làm đẹp

- Giúp giảm nếp nhăn và sáng da: Chất chống oxy hóa và các loại vitamin trong nhãn giúp trẻ hóa làn da, giảm hình thành nếp nhăn, da sẽ sáng lên trông thấy. Có thể ăn nhãn hàng ngày hoặc cho cùi nhãn và sữa tươi nấu thành dung dịch đặc sánh để massage hoặc đắp mặt nạ cho da. Như vậy, da của bạn sẽ mịn màng và trắng sáng từng ngày.

- Hạt nhãn làm đẹp tóc: Trong hạt nhãn chứa chất saponin có tác dụng tốt trong việc phục hồi mái tóc khô, hư tổn. Bạn có thể dùng hạt nhãn để chế nước gội đầu. 

Bán xôi vỉa hè lãi "khủng" gấp 3 lương nhân viên ngân hàng

Bán xôi ở vỉa hè ở Hà Nội chẳng mất tiền thuê chỗ, mất chút công sức, thu nhập cỡ 15 - 17 triệu đồng. Trong khi nhân viên ngân hàng chịu đủ áp lực cũng chỉ nhận 5-8 triệu đồng mỗi tháng.

Bán xôi lãi bộn, ngân hàng lương bèo

Nấn ná bữa sáng tại quán xôi quen của bà M. ở Đại Từ (Hoàng Mai, Hà Nội), qua trò chuyện tôi giật mình khi nhẩm tính mức lãi hàng tháng mà bà có thể thu về tới 15 - 17 triệu đồng.

Quán của bà lúc nào cũng rất đông khách, chỉ 9 giờ sáng là không còn hàng để bán, có hôm mát trời đắt hàng còn hết sớm hơn. Để "hút" được lượng khách đông đến mua món quà sáng này, quán xôi bà M. rất phong phú về chủng loại, đáp ứng đủ nhu cầu thực khách, cả thảy có tới 7 loại xôi: đỗ, lạc, thịt, ngô, xéo, xôi gấc và xôi vò chè đường.

xôi
Các quán xôi vỉa hè thường rất đông khách vì tiện đường đi lối lại, nhưng quan trọng phải vừa ngon lại vừa rẻ mới giữ được khách.

Trong khi đó, thu nhập nhân viên ngân hàng làm việc trong các tòa nhà, cao ốc mỗi tháng trung bình 7-8 triệu đồng/người/tùy vị trí.

Riêng nhân viên ngân hàng thuộc diện thử việc hoặc mới làm thì lương mỗi tháng chỉ vẻn vẹn ... 3 triệu đồng "cứng".

Huyền Trang - nhân viên tín dụng ngân hàng V. có trụ sở ở Cầu Giấy than thở, " mọi người cứ nghĩ làm ngân hàng thì thu nhập cao lắm, khủng lắm. Nhưng có ai biết đâu là lương bọn em mới ra trường đi làm cũng thấp lẹt đẹt như các ngành nghề khác thôi. Như em lương chỉ có 3 triệu đồng/tháng. Mức lương này sẽ duy trì trong năm đầu tiên, sau đó sẽ được xét tăng theo chính sách của ngân hàng".

Ai khổ hơn ai?

Bà M. bán xôi kể, bán hàng này bà phải xem thời tiết liên tục, cả ngày để còn "tùy cơ ứng biến". Bình thường mỗi hôm đều đặn ngâm 10kg gạo nếp, nếu hôm nào trời mưa hoặc thời tiết mát thì nấu nhiều hơn, thêm vài cân gạo nữa vẫn bán hết veo.

Trong số 7 loại xôi nói trên, bà M. bật mí: "Xôi vò chè đường là lãi nhất, cứ 1kg gạo với 3 lạng đỗ xanh là thổi được 2kg xôi. Gạo thì 30.000 đồng/kg, cộng với tiền đỗ xanh, bột sắn, vài lạng đường để nấu chè cũng chỉ mất thêm khoảng 50.000 đồng nữa. Chi phí khoảng 80.000 đồng, nhưng khi bán lẻ thì tính 50.000 đồng/kg xôi, cứ 10.000 đồng/xuất được 1 lạng xôi và nửa cốc chè... Tính ra, cũng lãi được tới 120.000 đồng mỗi kg gạo nếp".

xôi
Xôi vò chè đường là loại xôi được một chủ quán tiết lộ là có mức lãi nhất trong các loại xôi, cứ mỗi xuất thế này có giá 10.000 đồng.

Còn các loại xôi khác, theo bà M. nếu nấu khéo, sau khi trừ chi phí các loại thì mỗi kg gạo cũng lãi được 40.000 - 50.000 đồng. Đấy là chưa kể, để chiều lòng đủ đối tượng thực khách, bà còn bán thêm cả trứng vịt lộn và bánh giò cũng thu thêm về một khoản lãi.

Bí quyết chọn nguyên liệu cũng như cách nấu xôi và tự chế biến các nguyên liệu đi kèm như ruốc, hành khô phi thơm, mỡ hành.... là điều cuốn hút thực khách ăn tới ăn lui tại quán bán xôi nằm ngay đầu một ngõ nhỏ ở Đại Từ của bà M.

xôi
10.000 đồng một xuất xôi xéo, nhưng để níu thực khách chủ quán phải tự làm ruốc và tự phi hành khô để có hương vị riêng.

"Nguyên liệu chính là gạo nếp thì tôi chọn loại gạo nếp Điện Biên, 30.000 đồng/kg chứ không dùng nếp cái hoa vàng vì nếp cái hoa vàng cứng và không có độ dẻo như nếp Điện Biên. Nhiều thực khách "nghiện" món ruốc bởi đó là loại ruốc tự tay tôi đi chọn thịt và chế biến, vừa thơm ngon lại đảm bảo vệ sinh. Ngoài ra, hành khô phi mỡ hành dùng cho món xôi xéo cũng tự tay tôi chưng nên hành có độ thơm, ngậy rất tới tầm", bà M. chia sẻ.

Song, dù chỉ là quán xôi nhỏ nhưng tiêu thụ đều đặn hàng yến gạo nếp mỗi ngày, bà M. cũng phải thức khuya, dậy sớm để có đủ loại xôi phục vụ thực khách vào mỗi buổi sáng sớm.

Với kinh nghiệm của mình, bà chỉ ngâm gạo nếp khoảng 4 tiếng, rồi đồ xôi sẵn từ tối hôm trước, đến sáng sớm hôm sau chỉ việc đồ lại.

"Sau khi đồ xôi chin, phải dỡ xôi ra rổ giá, bật quạt cả đêm cho nguội và không bị thiu, 4 giờ sáng sớm hôm sau bắt đầu cho vào đồ lại. Thế nhưng, không phải xôi nào cũng đồ trước được như thế, riêng xôi ngô bắt buộc sáng dậy sớm mới đồ, bởi với loại xôi này nếu nấu sẵn rồi đồ lại sẽ bị nhão nát", bà M. bật mí.

Hay như xôi vò chè đường lại cần có loại trõ nấu đặc chủng, phải thật kín xung quanh thì khi chín xôi mới không bị nát. Xôi vò mà nát coi như hỏng.

Khi tôi tò mò hỏi: Nếu chẳng may hôm nào ế, không bán hết thì phải làm sao? Bà M. nói thẳng: Riêng hàng xôi của tôi chẳng có hôm nào ế, nhưng đã làm nghề này thì cũng phải am hiểu mọi cách xử lý.

"Xôi để nguội, gói từng loại vào túi rồi cất lên ngăn đá khoảng 10 tiếng, sau đó để ra ngoài, đến sáng hôm sau đồ lại, xôi vẫn ngon như bình thường, đảm bảo không làm sao cả", bà M. tiết lộ.

Theo những thông tin mà bà M. chia sẻ, có thể nhẩm tính khoản lãi mỗi ngày bà thu về cũng khoảng 500.000 - 600.000 đồng, như vậy mỗi tháng lãi khoảng 15 - 17 triệu đồng.

Trong khi Trang cũng chia sẻ, với những nhân viên làm việc lâu năm hơn ở các vị trí khác trong ngân hàng thì thu nhập trung bình khoảng 7-8 triệu đồng/người. Cũng có thu nhập chưa nổi 10 triệu đồng/tháng, Khánh - nhân viên ngân hàng M. tại Hải Phòng tiết lộ, sau gần 5 năm làm việc và cống hiến giờ thu nhập mỗi tháng của Khánh khoảng 10 triệu đồng, nhưng nếu trừ tiền bảo hiểm, thuế... thì chỉ còn ngót nghét 8 triệu đồng/tháng.

Nếu so với thu nhập của các bà bán xôi thì lương nhân viên ngân hàng chỉ bằng một nửa, thậm chí bằng 1/3. 

8 công việc khiến bạn giàu có và hạnh phúc

Giám đốc công nghệ, kỹ sư phần cứng, chuyên viên cho vay thế chấp... là những công việc có lương cao và giúp người làm thấy hạnh phúc nhất.

8 công việc khiến bạn giàu có và hạnh phúc

Ảnh minh họa

Trang việc làm CareerBliss mới công bố danh sách những công việc lương cao và hạnh phúc nhất dựa trên kết quả khảo sát 50.000 đánh giá độc lập của người lao động Mỹ trong năm 2013 và 2014.

Các đánh giá dựa trên 10 yếu tố ảnh hưởng tới hạnh phúc trong công việc với thang điểm 5, bao gồm: Mối quan hệ với sếp và đồng nghiệp, môi trường làm việc, nguồn việc làm, thưởng, cơ hội phát triển, văn hóa công ty, danh tiếng công ty, nhiệm vụ hàng ngày và sự kiểm soát công việc thực hiện hàng ngày.

Khảo sát này được thực hiện nhằm tìm ra mức độ hạnh phúc của người lao động. Kết quả được phân loại theo nghành nghề và mức lương, để tìm ra công việc vừa có mức lương tốt vừa khiến người làm cảm thấy hạnh phúc nhất.

Dưới đây là 8 công việc lương cao hạnh phúc nhất.

8 công việc khiến bạn giàu có và hạnh phúc - 1

Không dễ dãi với DN bán hàng đa cấp

Quy định hiện hành về kinh doanh đa cấp đang triệt tiêu các doanh nghiệp gian dối, tạo ra thuận lợi cho những doanh nghiệp chân chính.

Ông Bạch Văn Mừng, Cục trưởng Cục Quản lý Cạnh tranh (Bộ Công Thương), nhấn mạnh: Bên cạnh hành lang pháp lý mới, rất cần nỗ lực thực tế của các cơ quan chức năng. Ảnh: TD

Kinh doanh theo phương thức đa cấp là hình thức kinh doanh thông qua mạng lưới người tham gia gồm nhiều cấp, nhiều nhánh khác nhau, trong đó người tham gia được hưởng hoa hồng, tiền thưởng và các lợi ích kinh tế khác từ hoạt động kinh doanh của mình và của mạng lưới do mình xây dựng.

So với Nghị định 110/2005, Nghị định 42/2014 có hiệu lực từ ngày 1-7-2014 có nhiều điểm hiệu quả hơn trong quản lý thị trường bán hàng đa cấp. Tuy nhiên, để thị trường này minh bạch và được thanh lọc thật sự ắt cần thêm sự nỗ lực của cơ quan quản lý với những việc làm thực tế.

Không có chỗ cho DN "ăn xổi ở thì"

Lợi dụng mô hình đa cấp, nhiều công ty không chân chính đã núp bóng công ty đa cấp kinh doanh theo mô hình kim tự tháp bất chính, lừa gạt người tham gia để thu về những món lợi khổng lồ, sau đó giải tán. Những vụ lừa đảo ở các công ty Tâm Mặt Trời hay muaban24.vn... là những minh chứng chưa cũ.

Không dễ dãi với DN bán hàng đa cấp - 1

Ông Bạch Văn Mừng, Cục trưởng Cục Quản lý Cạnh tranh (Bộ Công Thương), nhấn mạnh: Bên cạnh hành lang pháp lý mới, rất cần nỗ lực thực tế của các cơ quan chức năng. Ảnh: TD

Tuy nhiên, Nghị định 42/2014 quy định người bán sẽ không cần đóng bất cứ loại phí nào hoặc phải mua trước sản phẩm khi tham gia vào hệ thống. Ngoài ra, hoa hồng chi cho người bán không được vượt quá 40% doanh thu công ty trong năm.

Ông Bạch Văn Mừng, Cục trưởng Cục Quản lý Cạnh tranh (Bộ Công Thương), cho biết: "Nghị định mới không yêu cầu tất cả nhà phân phối kinh doanh đa cấp phải được cấp chứng chỉ bởi Bộ Công Thương nhưng yêu cầu các chuyên viên đào tạo - những người đi đào tạo các nhà phân phối phải tham gia khóa học và được Bộ Công Thương cấp chứng chỉ".

Việc quy định chặt chẽ này không phải để gây khó cho doanh nghiệp (DN) bán hàng đa cấp mà tạo hành lang pháp lý cho cơ quan chức năng quản lý, bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng hiệu quả hơn, từ đó giúp các DN kinh doanh chân chính phát triển bền vững".

Tính hiệu quả của Nghị định 42/2014 còn nằm ở góc độ pháp lý. Các DN chỉ được đăng ký thời hạn năm năm (được gia hạn sau đó) và ký quỹ 5 tỉ đồng, thay vì chỉ 1 tỉ đồng so với trước đây. Điều này góp phần ràng buộc trách nhiệm với người tiêu dùng và xã hội của DN, loại bỏ tâm lý "ăn xổi ở thì" tràn lan trước đây. Hành lang pháp lý này là cơ sở giúp thanh lọc thị trường hiệu quả, là cơ hội cho những DN kinh doanh chân chính.

Cơ hội tốt cho DN chân chính

Đánh giá hiệu quả Nghị định 42/2014, ông How Kam Chiong - Tổng Giám đốc Công ty TNHH Amway Việt Nam chia sẻ: "Quy định mới về việc cấp chứng chỉ cho đào tạo viên có thể nói là một thách thức đối với DN, vì bản thân các DN phải có bước chuẩn bị để theo kịp với quy định mới, cụ thể là việc đào tạo phải đáp ứng đầy đủ những yêu cầu của Bộ Công Thương".

Tuy nhiên, cũng theo ông How Kam Chiong, đây chính là cơ hội lớn giúp các DN củng cố lại kiến thức của đội ngũ đào tạo viên, nâng cao và phổ biến những quy chuẩn mới của luật pháp cho họ. Những động thái này sẽ mang lại những hiệu quả tích cực trong thời gian sắp tới, tạo động lực cho những công ty kinh doanh bán hàng đa cấp chân chính, tin tưởng, gắn bó và đầu tư lâu dài, cụ thể là việc mở rộng quy mô sản xuất hoặc xây dựng nhà máy tại Việt Nam.

Những khoảng trống cần khắc phục

Dù mức hoa hồng đã được quy định chi tiết nhưng tình trạng lôi kéo người bán giữa các công ty có thể khiến quy định này bị biến tướng để lách luật. Mức hoa hồng trước đây được đẩy lên đến 80% giá trị sản phẩm. Nay phải giảm xuống sẽ giảm sức hấp dẫn người bán hàng. Bởi vậy ngoài mức hoa hồng 40%, các công ty bất chính có thể lách luật và dùng nhiều hình thức thưởng hoặc lợi ích kinh tế khác để lôi kéo người bán.

Tình trạng nói quá, thổi phồng công dụng và chức năng của sản phẩm cũng đã và đang là vấn đề được quan tâm và cần sự giám sát chặt chẽ. Mô hình kinh doanh bất chính kim tự tháp vẫn còn đang núp bóng các DN bán hàng đa cấp để trục lợi cần triệt để ngăn chặn để bảo vệ người tiêu dùng.

Ông Bạch Văn Mừng nhận định không có văn bản pháp luật nào giải quyết 100% những vấn đề xảy ra trong thực tế mà cần có thời gian điều chỉnh. Vì vậy, bên cạnh hành lang pháp lý mới, rất cần nỗ lực của các cơ quan chức năng trong việc giám sát, ứng phó, bổ sung một cách linh hoạt các quy định mới phù hợp với thực tế.

Tính hiệu quả của các công cụ pháp lý mới luôn luôn đòi hỏi sự hợp tác từ nhiều phía, sự giám sát từ cơ quan quản lý, sự tuân thủ của các đơn vị chủ quản và sự truyền thông phổ biến của báo chí đến với cộng đồng.

Một đầu mối cấp phép

Khi áp dụng Nghị định 110/2005, DN kinh doanh đa cấp xin giấy phép ở Sở Công Thương tỉnh, thành. Trong khi đó, mỗi sở Công Thương lại có những đánh giá khác nhau khi xem xét các điều kiện cấp giấy, nhất là thẩm định chương trình bán hàng của DN. Điều này dẫn đến tồn tại trường hợp DN xin cấp phép tại các tỉnh ít kinh nghiệm về quản lý hoạt động bán hàng đa cấp nhằm được hưởng lợi từ chương trình bán hàng có lợi cho mình hơn, sau đó mở rộng hoạt động bán hàng đa cấp của mình vào các địa bàn khác.

Hiện có khoảng 65 DN bán hàng đa cấp, do đó Bộ Công Thương thấy rằng việc chuyển cấp phép về một mối là Bộ Công Thương sẽ vẫn khả thi, không ách tắc hồ sơ. Từ ngày 1-7, theo Nghị định 42/2014, Bộ Công Thương sẽ là đầu mối cấp phép.

Chuyện cảm động của cô bé nhờ facebook tìm mẹ

Nhờ Facebook, cô gái sống tủi trong gần hai chục năm vắng mẹ Cù Thị Kim Ngân (sinh năm 1991, ở Cẩm Đội, xã Thụy Vân, TP.Việt Trì, Phú Thọ) cuối cùng đã tìm thấy người sinh thành ra mình. Nhưng nỗi buồn quá khứ vẫn đeo bám cô trong những ngày đoàn tụ.

Nỗi buồn chưa buông tha cô gái nhỏ...

Chuyện mẹ con Ngân gặp nhau diễn ra rất khác những gì mọi người thường hình dung về tình cảm mẹ con sau gần hai chục năm xa cách. Ngân đã ngậm ngùi chia sẻ rằng: "Gần 20 năm xa cách, khi sắp được gặp mẹ em rất hồi hộp, trong lòng như có gì đó đang nhảy múa vì giờ em đã có mẹ, em sẽ được mẹ yêu thương và em cũng rất yêu thương mẹ. Nhưng gặp mẹ, cảm xúc của em cứ như trôi tuột đâu mất.

Có lẽ tình cảm dành cho người mẹ em đã dành hết cho bà ngoại nên khi gặp mẹ, em chẳng biết nói gì, chỉ chào mẹ mà thôi. Cuộc đời cũng không như mình nghĩ. Mẹ trách em rất nhiều, ví như chuyện đã dùng mạng xã hội để tìm mẹ, gây ảnh hưởng không tốt đến quan hệ làm ăn của mẹ (mẹ Ngân bán hàng tạp hóa, trái cây - PV)... và rất nhiều điều khác nữa mà em không muốn nói ra. Em thấy buồn ghê gớm, buồn hơn cả những điều buồn khổ nhất mà em đã trải qua trong gần hai chục năm vắng mẹ".

Nước mắt của Ngân lại chảy sau lời tâm sự rất thật lòng này. Rồi Ngân gượng cười tâm sự: "Em biết mẹ mơ ước được về quê làm ăn sinh sống nhưng không có vốn. Em đang đi làm, dành dụm tiền để mở cho mẹ một quán bán hàng tạp hóa...".

Đêm nhớ mãi của tuổi lên ba

Đêm nhớ mãi của tuổi lên ba

Trong kí ức của cô gái thiếu may mắn này vẫn không phai mờ đêm định mệnh gần 20 năm về trước. Đó là đêm mà Cù Thị Kim Ngân được mẹ hối hả chở xe đạp từ thành phố Việt Trì về xã Thụy Vân đến nhà bà ngoại, sau một trận cãi vã lớn giữa bố và mẹ. Cô bé 3 tuổi ngủ gà ngủ gật dọc đường và lăn ra ngủ say tít ở giường của bà, để rồi hôm sau tỉnh dậy, gọi mãi không thấy mẹ đâu...

Bà ngoại ôm Ngân vào lòng, sụt sùi: "Mẹ đi vắng ít lâu con ạ". Vì còn quá nhỏ nên Ngân cũng chẳng nhớ nhiều về mẹ, trong ký ức chỉ còn chuyến về bà ngoại trong đêm ấy và những lần bố mẹ cãi nhau khiến em ngồi co rúm, khóc ti tỉ.

Nhưng đến tuổi đi học thì việc vắng mẹ đã thực sự trở thành nỗi ám ảnh trong Ngân. Bị bạn bè trêu chọc là đứa không cha, không mẹ (sau một thời gian mẹ bỏ đi, bố Ngân lập gia đình mới và ít quan tâm đến con gái), cô gái nhỏ bắt đầu bước vào tuổi dậy thì thường một mình ngồi khóc rất lâu và oán hận bạn bè.

Vết thương trong lòng Ngân hồi đó đến giờ có lẽ vẫn chưa lành. "Có những người bạn bây giờ em vẫn giận, họ đã xin lỗi, em cũng bỏ qua rồi, nhưng chẳng sao quên nổi, nên cũng khó nói chuyện thân thiết", Ngân giãi bày.

Trong những tháng ngày ấy, Ngân rất thích có bộ quần áo mới mặc đi học, có cái cặp tóc, đôi dép mới để khoe với bạn bè. Nhưng bà không hiểu tâm lý, mơ ước của cháu gái, chỉ biết lo sao cho cháu đủ ăn, đủ mặc, còn Ngân thương bà vất vả thay mẹ nuôi mình nên cũng chẳng dám xin. "Lúc đó em tủi thân ghê gớm, có đêm em nằm khóc đến sáng, chỉ mong sao mẹ về với em, để em có người tâm sự, sẻ chia", Ngân rơm rớm nước mắt kể.

Cù Thị Kim Ngân.

Cù Thị Kim Ngân.

Không muốn như lá rụng trôi theo dòng nước

Chọn những nét đẹp của cha mẹ nên Ngân khá xinh với nước da trắng, dáng người cân đối, đặc biệt là đôi mắt to và sống mũi thẳng như lai tây. Cô bé mới lớn bị đám trai làng trêu ghẹo. Nhiều đêm căn nhà của hai bà cháu bị ném đá rào rào vào cửa, cùng với những lời đùa cợt dung tục. Vốn có tính cách mạnh mẽ, Ngân giấu bà đi học võ với quyết tâm phải giỏi võ nghệ để bảo vệ hai bà cháu. Cũng nhờ đi học võ mà Ngân gặp người thầy luôn giúp đỡ Ngân về mặt tinh thần...

Biết chuyện cháu đi học võ, bà ngoại Ngân vốn là một giáo viên quen chỉn chu nên phản đối mạnh mẽ. Bà mắng Ngân, Ngân cố nói cho bà hiểu nhưng bà nhất định giữ quan điểm của mình. Chuyện Ngân đi học võ "vỡ ra", bạn bè và xóm giềng dè bỉu: "Cái đồ không cha, không mẹ đã không biết thân còn bày đặt đi học võ như đàn ông".

Bị bà nặng lời, bạn bè cô lập, Ngân càng tủi thân hơn vì vắng mẹ. Thấy gương mặt buồn bã của Ngân, thầy dạy võ hỏi ngọn ngành câu chuyện, hiểu cả ý định "muốn chết đi cho rảnh nợ" của cô trò nhỏ, thầy khuyên mà như mở lối cho Ngân: "Em ạ, những người mà cuộc đời không may rơi vào hoàn cảnh éo le như em chỉ có hai cách đối diện. Một là buông xuôi, chấp nhận đời mình như chiếc lá rụng trong dòng nước, muốn trôi đâu thì trôi; nếu không em phải vươn lên bằng tất cả sức lực của mình để chứng minh cho mọi người thấy, cũng như kiếm tìm hạnh phúc cho mình".

Lời thầy như gáo nước khiến Ngân tỉnh hẳn. Con đường Ngân chọn cho cuộc đời mình và cũng là để đền đáp tấm lòng người thầy là vươn lên.

Suốt mấy năm học THPT, Ngân luôn có tên trong Đội tuyển học sinh giỏi của thành phố Việt Trì. Ngân còn đi làm thêm để kiếm tiền trang trải chi tiêu của bản thân, đỡ phần nào gánh nặng cho bà ngoại.

"Em làm đồ thủ công, rồi đi bán báo Hoa học trò, mỗi số em thường bán được gần 200 tờ. Em quyết định thi vào Học viện Báo chí và Tuyên truyền có lẽ cũng từ những ngày bán báo đó", Vân cho biết.

Một tối trên đường đi học đội tuyển về, nhờ biết võ nên Ngân đã cứu được một chị hàng xóm suýt bị cướp xe giữa cánh đồng. Chuyện đến tai bà ngoại, cộng thêm thành tích học hành giỏi giang của cháu nên bà không khắt khe với Ngân nữa, thậm chí còn động viên Ngân đi học võ đều đặn.

Nhiều ông bố, bà mẹ trong làng bắt đầu lấy Ngân làm gương cho con cái mình. Ngân tâm sự: "Khi được chuyển từ "đứa không cha, không mẹ" thành "con người ta học giỏi" trong mắt mọi người, em mới thấy thấm thía lời khuyên của thầy, nếu không có lời khuyên ấy, không biết em sống thế nào" .

Thiêng liêng tình mẫu tử

Cuối năm 2012, bà ngoại Ngân phát hiện bị bệnh ung thư dạ dày giai đoạn cuối. Những ngày chăm bà ốm, Ngân biết bà chỉ có một nguyện vọng là được gặp lại mẹ Ngân - đứa con gái duy nhất của bà với người chồng liệt sĩ. Nhìn bà nằm quay mặt vào vách âm thầm khóc, nước mắt chảy ướt gối phần vì đau bệnh, phần vì nhớ thương con gái, Ngân cũng chảy nước mắt theo.

"Lúc đó em nghĩ, em phải quyết tâm tìm được mẹ về cho bà. Đó có lẽ là điều duy nhất em có thể làm được để trả ơn bà đã nuôi và dạy dỗ em. Nếu không có bà, em không có tuổi thơ và có khi phải lang thang đâu đó", Ngân chia sẻ.

Trong quá trình học tại Học viện Báo chí và Tuyên truyền, đi làm thêm, rồi ra trường làm việc trong lĩnh vực quảng cáo, Ngân quen biết nhiều bạn trong lĩnh vực truyền thông báo chí. Chính những người bạn này khuyên Ngân nên sử dụng mạng xã hội để tìm mẹ.

Ngân rất hiểu về tính hai mặt của mạng xã hội, nên suy nghĩ mãi về việc có nên đưa chuyện đời của mình ra cho cộng đồng biết hay không... Nhưng nước mắt của bà ngoại đã khiến Ngân dẹp bỏ tự trọng bản thân để tìm bằng được mẹ về cho bà.

Ngân vừa khóc vừa gõ những dòng nhắn gửi đến người mẹ của mình qua mạng xã hội: "Mẹ ơi, bà ngoại bị ung thư giai đoạn cuối rồi, mẹ ở đâu về ngay với bà, mẹ nhé. Con chỉ mong mẹ về với bà dù chỉ một lần thôi cho bà yên lòng nhắm mắt. Con không có mẹ cũng được, nhưng bà cần mẹ, bà cần một người con thực sự ở bên cạnh. Mẹ về với bà, với con mẹ nhé...".

Dòng tin ngắn đã nhận được sự đồng cảm lớn của bạn bè và cộng đồng. Mọi người giúp Ngân chia sẻ thông tin, thu hút nhanh chóng hàng chục nghìn lượt xem...

Sau đó đúng một ngày, một người xa lạ gọi đến số điện thoại Ngân đăng trên Internet, thông báo cho cô biết về nơi ở, đồng thời giúp cô liên hệ với mẹ. "Như một phép màu, sau 24 giờ, có một bạn nhắn tin vào buổi đêm cho em với nội dung: "Bạn ơi, mình ở TP.HCM. Mình thấy cô bán hàng ở gần nhà mình giống mẹ bạn nhiều lắm. Cô ấy tên là Nga" ( mẹ Ngân tên Lê Thị Oanh Nga, sinh năm 1968 - PV).

Ban đầu em không tin lắm, vì nhiều lần thất vọng bởi những tin nhắn đùa cợt. Nhưng em vẫn gọi lại cho người bạn này và nhờ bà trẻ em ở trong đó đến gặp xem sao. Thật bất ngờ đó chính là mẹ em.

Biết bà ngoại lâm trọng bệnh, mẹ Ngân tức tốc về quê. Lúc về đến nhà, bà ngoại Ngân cứ giữ chặt tay con gái như sợ con mình đi lần nữa. Khi nhận được tin tìm được mẹ về, bà em không nói được nữa vì bệnh đã quá nặng. Em cầm tay bà và nói: "Bà ơi, con tìm được mẹ Nga rồi. Bà cố gắng khỏe mạnh đợi mẹ Nga về nhé". Bà chỉ khóc, nắm chặt tay em. Giây phút đấy em thấy thật nhẹ lòng", Ngân nhớ lại.

Mẹ Ngân ở với bà được 3 ngày thì bà mất. Bà đã ra đi thanh thản nhờ tấm lòng hiếu thảo của cháu gái. 

Đòi ly hôn vì vợ nghiện smartphone

Một người đàn ông đang sống tại Đài Loan đệ đơn xin ly hôn vì vợ nghiện smartphone tới mức bỏ bê việc nhà, không chăm sóc con cái.

Theo trang Oriental Daily (Trung Quốc), vợ của người đàn ông, vốn ở nhà nội trợ, dành phần lớn thời gian dùng smartphone mà không chịu làm việc nhà, nuôi dạy con cái. Ông này không thể chịu nổi cảnh nhà cửa bừa bộn và việc vợ bỏ bê con.

Dù đã nhắc nhở vài lần, vợ ông vẫn chứng nào tật nấy. Thậm chí, bà còn quên cả lịch tiêm vắc-xin cho con cái, hay cho con uống thuốc đúng giờ khi bị ốm. Trầm trọng hơn, quần áo con gái còn bị nấm mốc.

nghiện iPhone, nghiện smartphone
Ảnh minh họa

Trong đơn, người này cho biết đã cố gắng thuyết phục vợ làm tròn bổn phận nhưng bà phớt lờ và còn đổ lỗi cho ông vì tình hình hiện tại. Vì thế, ông quyết định xin ly hôn. Tại tòa án, vợ ông bác bỏ mọi lời tố cáo. Chưa rõ, phán quyết cuối cùng của tòa là gì.

Đây không phải lần đầu tiên nghiện smartphone trở thành nguyên nhân khiến gia đình lục đục. Tháng 7/2014, bà Zheng đã rời đi ngay lập tức dù vừa đến thăm con gái vì con và cháu mình bận rộn với smartphone thay vì hỏi thăm mình.

Cô Zhu, người con trong câu chuyện đã 45 tuổi và vừa học cách dùng Wechat từ con gái nên thường chat với đồng nghiệp, bạn bè qua tính năng Wechat Voice hàng ngày. Trước khi bỏ về, bà Zheng đã dán tờ giấy cảnh báo con và cháu ngay trên cửa "không dùng điện thoại sau giờ làm, nói chuyện với người già nhiều hơn". Cô Zhu sau đó đã gọi điện xin lỗi mẹ và dự định đến Vũ Hán để ở cùng mẹ vài ngày.

May mắn là cô Zhu cùng gia đình đã học được bài học đúng đắn. Công nghệ là con dao hai lưỡi khi quá phụ thuộc vào nó sẽ gây hậu quả khôn lường, như trường hợp ly hôn kể trên hay trường hợp bà mẹ bỏ quên con trai trên xe lửa tại An Huy 

Tình cảm nhạt dần vì chưa có việc làm

Anh hơn tôi 6 tuổi, công việc ổn định với mức lương cao và là con một của một gia đình giàu có. Chúng tôi đến với nhau khi tôi còn là sinh viên năm thứ 2 đại học. Nhưng giờ tình cảm của chúng tôi "ông chẳng bà chuộc" bởi tôi ở quê, vẫn chưa có việc làm.
  
Hình như gia đình anh thấy vậy nên cũng không thích tôi. Tình cảm tôi dành cho anh cứ nhạt dần từng ngày vì mỗi lúc gặp nhau là lại thấy căng thẳng, tự ti. Đã vậy, anh thì lúc nào cũng giục giã tôi nhanh chân tìm việc để thuyết phục bố mẹ. Tôi rất rối trí, thậm chí mệt mỏi, bất lực. ( Hằng Nga)

Tình cảm nhạt dần vì chưa có việc làm

Tình cảm tôi dành cho anh cứ nhạt dần từng ngày vì mỗi lúc gặp nhau là lại thấy căng thẳng, tự ti. (ảnh minh họa)

Có thể trước đây người yêu bạn đã nói lời yêu thương nhưng giờ đây, trước ngưỡng cửa hôn nhân, xét thấy còn nhiều "tiêu chuẩn" chưa đáp ứng được nên bạn ấy thể hiện nhiều băn khoăn, lo lắng.

Đáng lý ra trong lúc khó khăn này, hai người phải sát cánh bên nhau tìm hướng giải quyết thì cả hai đều lo những mối lo của riêng mình, thành ra "ông chẳng, bà chuộc" khiến tình cảm lại càng có chiều hướng cách xa.

Tuy nhiên, hôn nhân là vấn đề quan trọng, ngoài chuyện tình cảm, bạn cũng nên bạn phải suy nghĩ chín chắn, tìm hiểu các yếu tố khác thật kỹ càng, ví như phải trả lời (và cả các phương án khắc phục) các vấn đề: Vì sao gia đình bạn trai lại không thích mình. Vấn đề công việc, lối sống, khoảng cách giầu, nghèo giữa hai gia đình có ảnh hưởng gì đến cuộc sống vợ chồng sau này của bạn không?. Tình yêu của anh ấy có đủ lớn để bênh vực và che chở mình trong bối cảnh khó khăn hôm nay và cả tương lai"?...

Còn về bạn, trước mắt tạm thời không xin được việc đúng chuyên môn, bạn cũng phải nhanh chóng tìm công việc khác. Bạn cần linh hoạt và tùy hoàn cảnh của mình để tiếp tục học tập, vươn lên, chủ động trong cuộc sống.

Thay vì những buồn phiền và tự ti, bạn phải cố gắng để trưởng thành, dũng cảm đương đầu với khó khăn trước mắt. Sự vững vàng vượt khó của bạn cũng sẽ là một trong những yếu tố hấp dẫn trong tình yêu, đồng thời giúp bạn sống sắn sàng, chủ động, ngay cả khi tình huống xấu nhất. 

Bắt khẩn cấp kẻ bán bé gái 15 tuổi vào ổ mại dâm Trung Quốc

Bị các đối tượng lừa bán vào ổ mại dâm bên Trung Quốc, N. vì nhất quyết không chịu "tiếp khách" đã bị chủ chứa trả lại đối tượng môi giới để đổi cô gái khác. Lợi dùng sơ hở, N. bỏ trốn ra biên giới gọi điện cho người thân đến đón.

Chân dung kẻ lừa bán bé gái 15 tuổi vào động mại dâm.

Chân dung kẻ lừa bán bé gái 15 tuổi vào động mại dâm.

Cơ quan cảnh sát điều tra CATP Hà Nội vừa điều tra làm rõ vụ án "mua bán trẻ em" và ra quyết định khởi tố vụ án hình sự, khởi tố bị can bắt tạm giam 4 tháng đối với Đặng Văn Nghị (SN 1990, trú ở xã Đông Hợp, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình) về hành vi "mua bán trẻ em".

Theo tài liệu cơ quan điều tra, Nghị từng có thời gian đi làm thuê bên Trung Quốc và có quen biết với đối tượng tên Toàn là người Việt Nam. Khi trở về Việt Nam, Nghị đi "săn" các cô gái từ 27 tuổi trở xuống để đưa sang Trung Quốc bán cho Toàn với giá 4 triệu đồng/người.

Tháng 6/2014, Nghị làm nghề phụ xe khách tuyến Hà Nội - Thái Nguyên, do đi xe khách có nhiều cơ hội tiếp xúc làm quen với hành khách, đặc biệt là những cô gái trẻ nhẹ dạ cả tin.

Trong một chuyến xe khách từ Hà Nội - Thái Nguyên, Nghị đã quen cháu N. (trú tại TPHà Nội) đi Thái Nguyên thăm người thân. Sau gần 1 tháng quen cháu N., Nghị thường xuyên nhắn tin tán tỉnh. Khi biết N. có tình cảm với mình, Nghị liền rủ N. lên thành phố Sapa, (Lào Cai) chơi. Sau khi chơi ở đây khoảng 2 ngày, Nghị đưa thẳng N. sang Trung Quốc bán cho Toàn.

Tại Trung Quốc, Toàn bán N. cho một số chủ chứa gái mại dâm và ép N. bán dâm. Tuy nhiên N. không chịu "tiếp khách" cho các chủ chứa mại dâm vì vậy N. đã bị các chủ chứa trả lại cho Toàn. Thừa cơ hội khi Toàn không để ý, N. trốn về biên giới Việt Nam và gọi điện cho người thân đến đón.

Khi trốn được về Việt Nam, N. cùng gia đình đến cơ quan Công an tố cáo hành vi của Nghị. Sau quá trình điều tra xác minh, cơ quan CSĐT (CATP Hà Nội) đã làm rõ hành vi "mua bán trẻ em" và ra lệnh bắt giữ khẩn cấp Đặng Văn Nghị về hành vi trên.

Hiện vụ việc đang được cơ quan CSĐT tiếp tục làm rõ. 

Thiệt mạng chỉ vì câu đùa 'còn lâu mới nói'

Xuất phát từ một câu nói đùa trong quán ăn, Toan đã xuống tay cướp đi mạng sống của anh Nguyễn Trọng Mạnh.

Xuất phát từ một câu nói đùa trong quán ăn, Bùi Văn Toan, sinh 1972, ở thôn Hoàng Mai, Đồng Thái, An Dương, đã xuống tay cướp đi mạng sống của anh Nguyễn Trọng Mạnh, sinh 1984, ở thôn Nam Am, xã Tam Cường, huyện Vĩnh Bảo, Hải Phòng.

Sau hơn 10 tháng gây ra vụ án đau lòng, sáng 29/7, bị cáo Toan đã phải ra đứng trước vành móng ngựa của TAND TP Hải Phòng để trả giá cho hành động côn đồ. Bị cáo tỏ vẻ ăn năn hối cải khi chứng kiến cảnh vợ và hai con nhỏ của anh Mạnh đầu thắt vành khăn trắng, ôm di ảnh người đã khuất đến dự tòa. Nhưng tất cả sự hối hận ấy đã quá muộn màng...

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Trước đó, vào 22h ngày 8/9/2013, tại quán hàng ăn ở số 251A Tôn Đức Thắng, An Đồng, huyện An Dương do chị Nguyễn Thị Hậu làm chủ quán, có nhóm Bùi Văn Toàn, Phạm Quang Dũng và chị Lê Thị Oanh ngồi ăn tối. Sau đó, nhóm thanh niên khác gồm các anh: Nguyễn Trọng Mạnh, Phạm Văn Cương và Vũ Thái Học, cùng ở huyện Vĩnh Bảo, đến ngồi ăn.

Đến 1h45 ngày hôm sau, nhóm của Toan chuẩn bị ra về. Anh Dũng đi ra khỏi quán sang bên kia đường để gọi điện thoại, còn Bùi Văn Toan gọi xe taxi cho chị Oanh về. Lúc này, anh Mạnh ngồi bàn bên cạnh có nói với chị Oanh: "Tý em chở chị về nhà miễn phí!". Toan hỏi xe mày đâu, thì anh Mạnh nói: "Xe đâu còn lâu mới nói!". Thấy vậy, Toan gọi điện cho Dũng nói rằng có thằng gây sự.

Chuyện chỉ có vậy, Toan nổi máu côn đồ, vớ hai con dao bầu trong quán xông đến chém anh Mạnh. Lúc này, anh Cương thấy anh Mạnh bị đâm thì lao vào đỡ, đã bị Toan đâm vào ngực song anh Cương đã bắt được con dao. Gây án xong, Toan bỏ chạy về nhà anh trai là Bùi Văn Phương, ở xã Đồng Thái, An Dương, kể lại toàn bộ sự việc xảy ra.

Được gia đình vận động nên Toan đã đến CAX Đồng Thái đầu thú. Anh Mạnh và anh Cương được đưa đi cấp cứu, nhưng anh Mạnh đã tử vong do mất máu cấp, anh Cương bị thương tích làm giảm 4% sức khỏe. Về trách nhiệm dân sự, gia đình bị cáo Toan đã bồi thường cho gia đình anh Mạnh 60 triệu đồng và anh Cương 11 triệu đồng.

Tại cơ quan điều tra và trước vành móng ngựa, bị cáo Toan đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội. Sau khi xem xét, HĐXX đã tuyên phạt bị cáo Bùi Văn Toan tù chung thân về tội "Giết người" và 1 năm tù về tội "Cố ý gây thương tích", tổng hình phạt chung là tù chung thân, áp dụng các khoản 93 và 104 BLHS. Về trách nhiệm dân sự, bị cáo phải bồi thường cho gia đình anh Mạnh số tiền 97 triệu đồng.

Ngoài ra, bị cáo phải phụ cấp hàng tháng cho mẹ anh Mạnh đến khi qua đời, mỗi tháng 500.000 đồng; phụ cấp nuôi 2 con nhỏ của anh Mạnh đến khi đủ 18 tuổi, mỗi cháu 500.000 đồng/tháng. 

Kinh hoàng con rể sát hại cả nhà vợ trong đêm

Sáng 31/7, thông tin từ Công an TP Mỹ Tho (Tiền Giang) cho biết đã bắt giam Huỳnh Văn Tấn (39 tuổi, ngụ Bến Tre) về hành vi Giết người.

Tấn tại cơ quan điều tra.

Tấn tại cơ quan điều tra.

Trước đó, đêm 30/7, Huỳnh Văn Tấn sang Mỹ Tho thăm vợ là chị Huỳnh Thị Thu Hà (42 tuổi, ngụ Tiền Giang) và hai bên xảy ra mâu thuẫn.

Lúc này, Tấn đã dùng chiếc búa chẻ củi nện vào đầu vợ nhiều cái khiến chị Hà thiệt mạng.

Tấn còn chạy ra phòng khách giết mẹ vợ 73 tuổi khi bà đang ngủ. Anh rể Huỳnh Văn Tài (45 tuổi) cũng bị Tấn chém trọng thương.

Kinh hoàng con rể sát hại cả nhà vợ trong đêm

Công an khám nghiệm hiện trường từ đêm qua đến rạng sáng nay. Ảnh: Trọng Vy

"Gia cảnh bà Dung rất khó khăn. Vợ chồng Tấn kết hôn được hai năm, chị Hà sinh được bé trai 15 tháng tuổi", một láng giềng cho biết.

Thi thể bé gái nghi bị cưỡng hiếp: Lời kể đau lòng

Cách đây 10 năm, mẹ của bé T là nạn nhân của một vụ hiếp dâm và sinh ra bé gái thiệt phận này. Đang học dở lớp 2, bé T phải bỏ học để theo ông bà kiếm sống.

Thi thể bé gái nghi bị cưỡng hiếp: Lời kể đau lòng

Ông ngoại bé T kể lại vụ việc.

Tại nhà em P.N.M.T., bé gái 10 tuổi nghi bị hãm hại rồi dìm xuống ao, một không khí tang thương bao trùm gia đình nghèo ở xã Phước Hưng, huyện Long Điền, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu này.

Sáng 29/7, thi thể bé T. được phát hiện trong tình trạng phân hủy, không mặc quần áo, nổi trên mặt ao. Vị trí ao ở chốn vắng vẻ, ít người qua lại, cách nhà T. vài kilomet. Bộ quần áo T. mặc được tìm thấy ở trên bờ ao, đối diện với nơi phát hiện thi thể bé.

Trước đó, chiều 27/7, T. xin phép bà ngoại cho đi chơi một lát nhưng đến tối vẫn không thấy về. Gia đình tìm kiếm bé ở nhiều nơi nhưng không thấy. Đến sáng 29/7, một người đi bắt chim gần khu vực ao đã phát hiện thi thể T.

Ông ngoại của nạn nhân (năm nay 57 tuổi) kể trong nước mắt, T xin phép đi chơi với mấy đứa bạn cùng xóm. Đến tối không thấy cháu về, ông hỏi nhóm bạn đi cùng cháu thì chúng nói đi hái trứng cá với T, sau đó rủ nhau lên núi chơi nhưng T sợ ma không chịu đi và bị bỏ lại một mình. Đó là lần cuối cùng mọi người nhìn thấy T còn sống.

Người mẹ của T (28 tuổi) đau đớn kể lại bi kịch của quá khứ. Cách đây 10 năm, mẹ của T là nạn nhân của một vụ hiếp dâm và sinh ra T. Bé gái này đang học dở lớp 2 thì phải nghỉ học. Năm tới, gia đình cố gắng xin cho cháu theo học lớp 3 cùng bạn bè nhưng chưa kịp thì xảy ra vụ việc trên.

Gia cảnh khó khăn, mẹ bé T phải đi phụ bán quán cà phê ở thị trấn Long Hải. T. được gửi cho ông bà ngoại chăm sóc. Thường ngày, T là đứa bé ngoan ngoãn. Đang học dở lớp 2, T phải bỏ dở việc học để thao ông bà lên Thành phố Hồ Chí Minh kiếm sống. Được một thời gian thì quay về. Bé rất vui khi sắp được đi học thì lại chết bất thường dưới ao.

Thi thể bé gái nghi bị cưỡng hiếp: Lời kể đau lòng - 1

Di ảnh bé gái chết bất thường dưới ao

Ông ngoại T buồn bã kể, sau gần 2 ngày tìm kiếm không thấy cháu, khi nghe mọi người báo tin có một xác chết ở ngoài ao, ông và vợ gần như ngất xỉu. Mọi người ngăn cản không cho bà ngoại T ra hiện trường, chỉ còn lại ông chạy ra xem có phải cháu không. Ông đau đớn khi đó chính là cháu mình vì đôi bông tai và cái nhẫn vẫn còn trên người bé. Khi mọi người vớt lên bé T không mặc gì.

"Cháu tôi thường ngày nhát lắm, không có chuyện cởi đồ để tắm rồi chết đuối được. Nhất là cái ao đó dơ lắm, hằng ngày người ta phơi cá phơi ốc nên không thể có chuyện ra đó tắm được", ông ngoại của T nói.

Đám tang bé T được gia đình tổ chức ngay trong khuôn viên của khu phòng trọ nghèo. Bà con lối xóm tới chia buồn. Bà ngoại của T vì nhớ cháu mà nằm liệt giường. Gia đình dự định sẽ hỏa táng bé và gửi hài cốt vào chùa.

Ngày 30/7, qua khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi bé T., cơ quan chức năng nhận định trên người T. không có dấu vết ngoại lực tác động gây tử vong nhưng bộ phận sinh dục có dấu hiệu bị xâm hại. Nguyên nhân khiến T tử vong là do ngạt nước.

Hiện công an tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu đang khẩn trương rà soát các đối tượng nghi vấn để làm rõ cái chết của T.

Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

Chồng không muốn sinh con vì quá yêu vợ

Hai vợ chồng không còn trẻ nữa, mình muốn nếu được sẽ sinh con trước 30 tuổi nhưng ý anh thế kia làm mình không dứt khoát được. Mình cũng yêu chồng và muốn toàn tâm toàn ý chăm sóc anh nhưng đồng thời vẫn muốn sinh con để vui nhà.
  
Mình kể chuyện này có vẻ lạ đến khó tin nhưng với những ai quen biết và ở cạnh mình sẽ hiểu. Trên đời này, người yêu mình nhất là chồng chứ không phải bố mẹ. Anh yêu mình tuyệt đối và vô điều kiện. Yêu nhiều đến mức bạn bè cứ gọi anh là "fan cuồng" của mình.

Tình yêu của chồng không những thay đổi từ sau cưới mà ngày càng chín chắn, nồng thắm hơn. Mình không kể những chi tiết nhỏ vì có quá nhiều chuyện anh làm khiến bản thân mình và người khác phải cảm động.

Bố mẹ anh là người tốt, nếu phải làm dâu ông bà cũng sẽ không có vấn đề gì. Vậy mà anh thuyết phục bố mẹ để chúng mình ở riêng. Anh nói thế sẽ tự do, mình không phải làm việc nhà vất vả, còn anh lại được thoải mái chăm sóc mình.

Trời mưa cũng như trời nắng, đi đâu anh cũng chở mình đi. Không phải vì kiểm soát mà là để bảo đảm an toàn. Anh luôn lo lắng nghĩ mình lái xe ẩu, bọn thanh niên bây giờ lạng lách dễ gây tai nạn giao thông.

Trời nắng, trưa đi làm về anh chở mình ghé hàng tạp hóa, anh đứng ngoài mình chạy ù vào mua. Lúc ra thấy anh đang ngồi lên phần yên sau của xe. Hỏi anh thì anh bảo để lát nữa em ngồi không bị nóng mông. Trước lúc mình lên xe, bao giờ anh cũng cúi xuống gạt gác chân ra cho mình.

Chồng không muốn sinh con vì quá yêu vợ

Tình yêu của chồng không những thay đổi từ sau cưới mà ngày càng chín chắn, nồng thắm hơn (Ảnh minh họa)

Anh luôn để ý tới những chi tiết rất nhỏ. Anh còn tỏ ra áy náy vì chưa sắm được ô tô để vợ đỡ vất vả. Mình hay đi công tác, lần nào đi và về anh cũng đón tiễn tận sân bay. Dù chỉ đi 2 ngày thôi cũng lưu luyến bịn rịn.

Lúc ở nhà, làm gì anh cũng muốn chia sẻ với vợ. Nếu mình muốn phơi quần áo, anh sẽ bê giỏ áo quần lên sân thượng. Nếu muốn rửa bát, phải để anh lau và úp. Nếu muốn chùi sàn, anh chỉ cho mình giặt giẻ. Còn nấu ăn, anh giành luôn để tự tay nấu những món vợ thích.

Anh còn rất thích sấy tóc cho vợ. Còn tự tay chùi sàn nhà tắm vì sợ sàn trơn sẽ làm mình ngã. Trong khi đó mình chẳng phải là tiểu thư cành vàng lá ngọc hay lười biếng.

Anh không ngại thể hiện tình yêu đối với vợ ở bất cứ đâu. Bạn anh trêu anh sợ vợ, tối ngày nấu ăn cho vợ. Anh không giận chỉ thật tình trả lời "vợ tao tao phục vụ, thiên hạ nói gì tao không quan tâm". Sau lần đấy thì không ai dám trêu anh nữa.

Mỗi lần mình sang bố mẹ chồng, anh kè kè bên mình không rời vì sợ vắng anh bố mẹ sẽ sai lặt hoặc nói điều không phải với mình. Nếu mình buồn, anh sẽ thấy khổ sở hơn cả mình. Chính vì thế mà dù có chuyện gì mình đều không dám thể hiện ra, sợ anh phiền lòng.

Mình luôn nghĩ với tình yêu thế này, chỉ cần thêm một đứa con thì hạnh phúc sẽ càng đầy đủ trọn vẹn. Nhưng anh lại không muốn thế. Từ sau lần chị anh sinh con và băng huyết suýt chết, lần nào nói đến chuyện con cái anh cũng gay gắt phản đối.

Anh nói chỉ cần vợ chồng yêu thương nhau đến già thì không cần có thêm ai nữa. Anh sợ mình mang thai vất vả, sinh con nguy hiểm tính mạng, rồi phải chăm sóc không có thời gian hưởng thụ cuộc sống.

Mình cho rằng anh hơi cực đoan khi nghĩ như vậy. Nhưng anh luôn tha thiết chỉ muốn có mình, muốn tình cảm vợ chồng sẽ mãi như thế này không phải chia sẻ cho ai khác.

Anh sợ anh sẽ đau khổ vì các bà mẹ thường quên mất chồng sau khi có con. Rồi anh nói nuôi con lớn khôn, chúng sẽ lại lo cho hạnh phúc riêng của chúng sẽ bõ công cha mẹ. Không phải anh không yêu trẻ con hay có vấn đề về sinh lý. Mình và anh đã đi khám tiền hôn nhân nên mình chắc chắn về điều này.

Nhưng là phụ nữ, mình muốn khao khát được có con. Tuy không dám bác lời anh vì sợ anh tổn thương, nhưng mình cũng đã cố nhẹ nhàng hết mức nói với anh về kế hoạch sinh con.

Chồng không muốn sinh con vì quá yêu vợ

Nhưng là phụ nữ, mình muốn khao khát được có con. Tuy không dám bác lời anh vì sợ anh tổn thương, nhưng mình cũng đã cố nhẹ nhàng hết mức nói với anh về kế hoạch sinh con (Ảnh minh họa)

Vậy mà vẫn làm anh buồn lòng, đó cũng là lần đầu tiên vợ chồng mình không cùng quan điểm. Không dám giận vợ, đêm nằm vẫn ôm mình trong tay mà anh thao thức không ngủ. Anh yêu mình quá nhiều nên có chút gì đó ủy mỵ yếu đuối.

Hai vợ chồng không còn trẻ nữa, mình muốn nếu được sẽ sinh con trước 30 tuổi nhưng ý anh thế kia làm mình không dứt khoát được. Mình cũng yêu chồng và muốn toàn tâm toàn ý chăm sóc anh nhưng đồng thời vẫn muốn có con để vui nhà vui cửa.

Mình phải làm sao bây giờ? Nên chìu theo ý anh hay vẫn sinh con? Làm trái ý anh mình thấy áy náy và tội cho anh quá. Xin các chị, các mẹ cho mình một lời khuyên. Trông thấy trẻ con mình khao khát lắm, nhưng tối nằm ôm chồng cũng chỉ muốn có mình anh thôi.

Phá thai bằng thuốc và những khuyến cáo từ bác sĩ

Để hiểu rõ hơn về sự nguy hiểm của phá thai bằng thuốc chúng tôi có cuộc trao đổi với ThS.BS Lê Thị Phương Huệ, BV Thanh Nhàn.
  
Ngày nay, một bộ phận giới trẻ cho rằng sử dụng thuốc phá thai là cách bỏ thai kín đáo mà không phải đến bệnh viện hay phòng khám. Bởi vậy, không ít người đã tự ý mua thuốc về nhà uống, và kết quả là phải nhận những hậu quả khôn lường.

- Thưa bác sĩ phương pháp phá thai bằng thuốc có nghĩa như thế nào?

Phương phá thai bằng thuốc (hay phá thai nội khoa) là phương pháp "gây sẩy thai" tự nhiên, tức là ngậm thuốc làm cho thai bị đẩy ra ngoài.

Tại Việt Nam, phá thai bằng thuốc chính thức được áp dụng từ năm 2002 và đã có nhiều nghiên cứu được thực hiện trước khi chính thức được Bộ Y tế công nhận. Các nghiên cứu đã đánh giá: tính hiệu quả, độ an toàn và phác đồ phù hợp nhất đối với người Việt Nam.

Tuy nhiên, phá thai bằng thuốc có những chống chỉ định, và chỉ thực hiện tại các bệnh viện chuyên khoa.

Phá thai bằng thuốc và những khuyến cáo từ bác sĩ 1

Ngày nay, một bộ phận giới trẻ cho rằng sử dụng thuốc phá thai là cách bỏ thai kín đáo mà không phải đến bệnh viện hay phòng khám. Ảnh minh họa

- Tự ý phá thai bằng thuốc có nguy hiểm không thưa bác sĩ?

Hiện nay, thuốc phá thai không khó mua, thậm chí được bán rất nhiều tại một số nhà thuốc. Giới trẻ truyền tai nhau đây như một "phép màu" ngừa thai, vừa kín đáo lại vừa an toàn, không phải đến các cơ sở y tế. Tuy nhiên có rất nhiều trường hợp đã phải đến bệnh viện cấp cứu vì bị băng huyết do tự ý sử dụng thuốc phá thai mà không có sự trợ giúp của bác sĩ.

Vì phá thai bằng thuốc không đơn giản là cứ uống thuốc vào là xong. Vì khi uống thuốc vào gây những cơn đau co thắt ở khu vực bụng dưới và ra máu nhiều. Trường hợp thai phụ nếu tùy tiện mua thuốc về dùng hoặc phá thai tại cơ sở y tế không đủ tiêu chuẩn, không theo dõi sát bệnh nhân, thai có thể không được tống xuất hoàn toàn dẫn đến sót thai, sót nhau thai gây băng huyết, mất máu dài ngày nguy cơ nhiễm trùng tử cung cao sẽ rất nguy hiểm đến tính mạng.

Vì thế, đã có nhiều trường hợp chị em bị nguy kịch, ảnh hưởng đến sức khỏe, và thậm chí bị tử vong khi tự ý sử dụng thuốc phá thai.

Có nhiều trường hợp bị nhiễm trùng sau phá thai bằng thuốc, tuy không chảy máu ồ ạt nhưng bị sốt, đau bụng và nếu không điều trị kịp thời thì sẽ có nguy cơ nhiễm trùng huyết đe dọa tính mạng và rất tốn kém hoặc phải cắt bỏ tử cung thì chị em sẽ không còn khả năng sinh sản và có kinh nguyệt nữa.

- Những đối tượng không nên phá thai bằng thuốc thưa bác sĩ?

Những người có bệnh tiền sử như tim mạch, gan, tiêu hóa, hen, suyễn, về cơ địa như dị ứng, phản ứng thuốc... vì thuốc chống chỉ định sử dụng cho các đối tượng có các bệnh lý này. Ngoài ra, thuốc chống chỉ định với những người bị bệnh lý tuyến thượng thận, rối loạn đông máu, đang cho con bú, những phụ nữ có vết sẹo cũ ở tử cung, tử cung dị dạng, chửa ngoài dạ con, có tiền sử đã từng dị ứng với bất kỳ loại thuốc trị bệnh nào trước đó...

- Thưa bác sĩ phá thai bằng thuốc có lợi gì so với những hình thức phương phá thai khác như thế nào?

Phá thai bằng thuốc hạn chế được các bất lợi hay tai biến có thể gặp trong phá thai thủ thuật, ví dụ như tai biến sốc do thuốc gây mê, gây tê, tổn thương đường sinh dục (thủng tử cung sau nạo hút ), nhiễm trùng... Thai phụ sẽ cảm thấy tự nhiên hơn, giống như tiến trình sảy thai tự nhiên, do đó áp lực tâm lý sẽ nhẹ nhàng hơn.

Còn phương pháp nạo hút thai thường có những tai biến như chảy máu, sót rau, thủng tử cung, ảnh hưởng lâu dài đến sức khỏe và tương lai sinh sản. Nạo hút thai còn liên quan đến các bệnh viêm nhiễm đường sinh dục.

Phá thai bằng thuốc và những khuyến cáo từ bác sĩ 2

Khi áp dụng phương pháp phá thai bằng thuốc, chúng ta cần đến các cơ sở y tế chuyên khoa để thực hiện dưới sự theo dõi chặt chẽ của y, bác sĩ. Ảnh minh họa

- Thai bao nhiêu tuần tuổi mới áp mới áp dụng phương pháp phá thai bằng thuốc thưa bác sĩ?

Tốt nhất áp dụng với thai 8 tuần tuổi trở xuống, dù ở tuổi thai nào, thì việc uống thuốc nhất thiết phải có sự theo dõi, hướng dẫn, giám sát của các bác sĩ ngay tại bệnh viện.

- Những lưu ý gì khi sử dụng phá thai bằng thuốc thưa bác sĩ?

Bệnh nhân khi sử dụng phá thai bằng thuốc có thể gây những tác dụng nhẹ như nổi mề đay, mẩn ngứa hoặc nặng như khó thở, choáng, tụt huyết áp. Một số ít trường hợp có tình trạng ra máu nhiều khi vào kỳ kinh kế tiếp, đôi khi cần phải nhập viện điều trị.

Ngoài ra phá thai bằng thuốc đòi hỏi thai phụ phải tuân thủ lịch tái khám, nhằm đảm bảo chắc chắn thai đã chết và đã được tống ra ngoài hoàn toàn, không có tình trạng sót thai hay sót nhau dẫn đến tình trạng ra máu dây dưa có thể làm thai phụ bị thiếu máu và nhiễm trùng.

- Bác sĩ có những khuyến cáo gì khi dùng phương pháp phá thai bằng thuốc?

Khi áp dụng phương pháp phá thai bằng thuốc, chúng ta cần đến các cơ sở y tế chuyên khoa để thực hiện dưới sự theo dõi chặt chẽ của y, bác sĩ tránh những tai biến đáng tiếc có thể xảy ra.

Vì chỉ có những bệnh viện chuyên khoa các bác sĩ mới kiểm tra chắc chắn bằng siêu âm xem là bạn có thai chưa, thai có nằm trong buồng tử cung hay không mới áp dụng biện pháp này.

Trước khi áp dụng phương pháp phá thai bằng thuốc, thai phụ cần được tư vấn để hiểu rõ quY trình dùng thuốc, các dấu hiệu báo động sảy thai, hiện tượng sảy thai sẽ diễn ra như thế nào và cung cấp kiến thức ngừa thai để không quá lo lắng khi có sự cố, tuân thủ tái khám theo đúng hẹn và nhất là có kế hoạch ngừa thai hiệu quả sau đó để tránh phải phá thai nhiều lần.

Tuy nhiên không nên lạm dụng phương pháp này để bỏ thai thường xuyên. Việc bỏ thai nhiều lần, dù bằng phương pháp nào, cũng làm thành tử cung bị suy yếu, có thể dẫn đến khó có thai, hỏng thai hay thai làm tổ bất thường về tử cung sẽ làm cản trở cho việc bạn muốn sau này có con lại... 

Bên người tình quên cả trách nhiệm làm mẹ

Tôi có nên dứt khoát với mối tình sâu đậm này để trở về bên gia đình? Hay vẫn giữ mối quan hệ lén lút ấy?

Anh là một người chồng rất hiền lành, tốt tính. Trước khi lấy anh, tôi từng có một mối tình dang dở, nhưng vì gia đình ngăn cản không cho tôi lấy chồng xa nên tôi và anh ấy không thể đến với nhau. Rút cuộc thì tôi lấy anh cũng là do sự sắp đặt từ gia đình, chứ không xuất phát từ tình cảm của hai phía.

Từ khi lấy anh, có thể nói anh luôn là chỗ dựa vững chắc cho tôi và 2 đứa con. Ngoài việc không có tình cảm sâu đậm thì anh là người chồng chu toàn không thể chê vào đâu được. Nhưng đối với tôi, sự hiền lành của anh đôi lúc trở thành nhu nhược đến mức tẻ nhạt.

Ngoài công việc thì trong chuyện gia đình không có việc gì là anh không hỏi ý kiến của vợ. Anh thậm chí còn không biết ghen tuông là gì cả. Lúc nào cũng chỉ biết cặm cụi làm việc kiếm tiền như không hề biết đến sự tồn tại của ai. Cuộc sống cứ như vậy mà trôi đi khiến tôi không còn biết đến mùi vị tình yêu cho đến khi tôi gặp lại người yêu cũ từng thề non hẹn biển.

Sau bao năm, anh ấy trở lại Việt Nam công tác và ký hợp đồng với công ty của tôi. Vô tình tôi và anh gặp lại nhau. Những kỉ niệm chợt ùa về khiến tim tôi choáng ngợp. Chúng tôi trở thành đối tác của nhau nên thường xuyên hay gặp nhau. Nhưng mỗi lần gặp anh, trái tim tôi lại hồi hộp. Dường như sự trở lại của anh đã đem đến cho tôi một làn gió mới, khiến ngay cả tôi cũng không giải thích được.

Tôi đã biết mục đích lần này anh quay trở về Việt Nam là để gặp lại tôi. Nhưng tôi nói gặp lại để làm gì khi tôi đã có gia đình. Nhưng tôi không ngờ khi anh nói anh chỉ muốn bên cạnh tôi, muốn yêu tôi dù cho tôi đã có chồng, có con. Và rồi tình cũ không rủ cũng đến, tôi và anh bắt đầu qua lại lén lút với nhau. Không ai biết được mối quan hệ của chúng tôi trong cái vỏ bọc là quan hệ công việc đơn thuần.

Bên người tình quên cả trách nhiệm làm mẹ - 1

Nếu tôi làm tròn trách nhiệm của một người mẹ thì đâu để đến nông nỗi này (Ảnh minh họa)

Đổi lại, cuộc sống gia đình tôi từ khi anh xuất hiện dường như đã bị đảo lộn. Thấy tôi có biểu hiện hay thờ ơ với chuyện gia đình, bếp núc, ngay cả việc đón con tôi cũng hay quên, chồng tôi bắt đầu khó chịu với tôi. Nhiều lần, con tôi phải đi nhờ bố mẹ của các bạn về nhà. Chồng tôi vì thế mà đã to tiếng với tôi. Anh chưa bao giờ như vậy với tôi cả. Mỗi lần như vậy tôi lại lén lút đến chỗ người tình, những giây phút bên vòng tay của anh thực sự rất thoải mái, khiến tôi quên đi tất cả, quên đi gia đình nhỏ bé, quên đi tôi đã làm vợ và làm mẹ hai đứa con.

Và rồi sự việc xảy đến khiến tôi không kịp nhận ra mọi thứ đã đi quá xa. Hôm đó là ngày sinh nhật của con trai tôi. Chồng tôi đã bàn với tôi từ đầu tuần bảo tôi đón con và chuẩn bị cho sinh nhật lần thứ 6 của con trai thật ý nghĩa. Vậy mà tối hôm đó, tôi lại ở bên cạnh người tình, quên đi ngày sinh nhật của con trai mình.

Buổi chiều hôm ấy, khi đang trong vòng tay của người tình, thì chồng tôi gọi điện. Anh bảo tôi về sớm để đón con. Lúc đó tôi mới chợt nhớ ra. Tôi vội vàng chạy xe đến trường đón con nhưng đợi mãi không thấy con đâu. Tôi hỏi cô giáo thì cô ấy nói con tôi đã về học rồi. Nhưng về nhà cũng không thấy con đâu cả. Hai vợ chồng tôi bắt đầu thấy lo lắng và tìm khắp trên đường về, liên lạc với tất cả phụ huynh mà chúng tôi quen nhưng đều không biết con tôi đã đi đâu.

Bất ngờ có một cuộc điện thoại từ bệnh viện gọi tới. Tim tôi đau điếng khi họ nói con tôi bị tai nạn xe đang cấp cứu ở bệnh viện, nhưng đã qua cơn nguy kịch. Tôi cảm thấy đau đớn như chính trái tim bị ai đó bóp nghẹt. Đến lúc này tôi mới cảm thấy sự đau đớn khi con trai của mình đang phải nằm giữa ranh giới sinh tử.

Tôi ngã khụy xuống trước cửa phòng cấp cứu, nhìn thấy con trai đang phải chịu đau đớn, tôi ước mình có thể chịu thay con. Bởi vì tôi mà con bị như vậy. Nếu tôi làm tròn trách nhiệm của một người mẹ thì đâu để đến nông nỗi này.

Giờ đây, khi con trai tôi đã tỉnh lại, tôi nhận ra mình cần phải dứt khoát để lựa chọn. Nhưng tôi phải làm gì khi luôn phải làm việc với anh và khi anh nói anh đã không thể sống thiếu tôi? Tôi có nên dứt khoát với mối tình sâu đậm này để trở về bên gia đình? Hay vẫn giữ mối quan hệ lén lút ấy? Tôi phải làm gì? 

Đại gia, gái điếm và tờ 50 nghìn đồng sờn nát

Đứng giữa đường vào lúc đêm hôm khuya khắt, cầm trên tay 3 tờ tiền, cô mím chặt môi để khỏi bật ra tiếng.

Đại gia, gái điếm và tờ 50 nghìn đồng sờn nát

Cô căm ghét công việc này nhưng vẫn phải phụ thuộc vào nó (Ảnh minh họa)

Một buổi tối oi bức. Không chút gió. Không khí như đông đặc lại bởi cái nóng khủng khiếp giữa mùa hè.

Đã 11 giờ đêm mà thời tiết vẫn không dịu đi chút nào. Đứng dưới tán cây, cô có cảm giác như đang bị hun nóng. Người không còn chút hơi sức, cô đã định nghỉ một buổi nhưng rồi nhìn thấy lá thư dưới quê gửi lên, cô lại sửa soạn, lại cố lết cái thân rệu rã đi đến gốc cây quen thuộc - cái nơi mà cô vẫn đứng vào mỗi buổi tối để kiếm chút tiền nuôi bản thân, mẹ già và đứa con nhỏ. Cô căm ghét công việc này, nhưng rốt cuộc, cô vẫn phải phụ thuộc vào nó.

Một buổi tối vắng khách. Cô chán nản ngồi bệt dưới gốc cây. Trong cái nóng oi ả, cô mệt mỏi thiếp đi. Những kí ức mơ hồ hiện ra. Cô thấy mình đang ngồi trong bệnh viện phụ sản. Thấy nụ cười nhếch mép của gã đàn ông đểu giả đã bỏ rơi cô. Thấy ánh mắt đau thương của mẹ già. Thấy đứa con nhỏ đang khóc vật vã trong căn nhà rách nát...

Đôi khi, cô muốn bỏ hẳn công việc này đi, làm một nghề trong sạch khác. Song khoản nợ quá lớn của gia đình khiến cô dừng lại.

Tiếng còi xe làm cô giật mình. Một chiếc Audi đen bóng đỗ xịch trước mặt cô. Một người đàn ông bước ra.

- Bao nhiêu?

- Tàu nhanh 300, qua đêm 500, tiền phòng ông trả.

- Lên xe!

Lần đầu tiên trong đời cô được bước vào một căn nhà đẹp đẽ, sang trọng và hiện đại như vậy. Cô cảm giác mình đang lạc vào một tòa lâu đài như trong chuyện cổ tích...

Đại gia, gái điếm và tờ 50 nghìn đồng sờn nát - 1

Cô đã gặp được người cứu vớt cuộc đời mình ra khỏi đám bùn lầy (Ảnh minh họa)

Đồng hồ điểm 2 giờ. Cô thấy khát nước. Cô xuống giường với đôi chân run rẩy, đứng không vững, phải bám vào thành ghế cô mới đi được đến cái bàn để bình nước. Cầm cốc nước lên mà tay cô đau điếng bởi cú bẻ ngoặt ra sau khi gã đang trong cơn cuồng loạn.

- Ch...o...a...n...g......

Tiếng thủy tinh vỡ xé toang cái không gian tĩnh mịch của căn phòng. Cô chưa kịp hoàn hồn thì gã đã xuất hiện ngay sau lưng cô. Hắn cầm ví, rút ra 2 tờ 1 trăm và 1 tờ năm chục, đưa cho cô.

+ Trừ 50 nghìn tiền chiếc cốc vỡ. Xong rồi, đi đi.

Đứng giữa đường vào lúc đêm hôm khuya khắt, cầm trên tay 3 tờ tiền, cô mím chặt môi để khỏi bật ra tiếng. Một vài giọt nước từ mắt cô rơi xuống thấm vào tờ 50 nghìn đã sờn nát.

***

3 năm sau, cô trở thành chủ một cửa hàng thời trang lớn giữa trung tâm thành phố. Số phận rốt cục cũng nở nụ cười với cô, cho cô gặp được người cứu vớt cuộc đời cô ra khỏi đám bùn lầy.

Một buổi sáng đẹp trời, cô đưa con ra ngoài đi dạo. Đứa bé hiếu động, chạy nhảy lung tung rồi bất ngờ va vào một người đàn ông, làm chiếc bánh mì đang ăn dở dang trên tay người đàn ông đó rơi xuống đất. Cô vội chạy đến đỡ con, định lên tiếng xin lỗi nhưng rồi im bặt, ánh mắt nhìn chăm chăm vào người đàn ông trước mặt. Dáng vẻ tiều tụy, quần áo rách nát, người đàn ông luống cuống nhặt chiếc bánh lên với vẻ tiếc nuối. Cô rút ra một tờ 50 nghìn còn mới cứng.

+ Tiền bồi thường cho chiếc bánh mì của ông... từ một gái điếm!

Nói rồi, cô bế con bước đi trước ánh mắt chuyển từ sự kinh ngạc sang xấu hổ, đau đớn của gã đàn ông.

Ngã vào lòng tình cũ để thỏa mãn chuyện 'yêu'

Sau lần đó, mình và bạn luôn tìm cớ để gặp nhau. Không hiểu sao hai đứa lại cuốn hút nhau đến thế, đặc biệt là rất hợp nhau chuyện chăn gối.


couple177-3727-1406629679.jpg
Ảnh minh họa: Imagine.

Mình 29 tuổi, đã ly hôn được hai năm và có một con nhỏ. Sau khi hôn nhân đổ vỡ, mình thật sự muốn bình yên sống với con. Nhưng vô tình, trong một lần đi họp lớp, mình gặp lại người cũ. Chẳng hiểu sao khi ấy, mình như gặp phải tiếng sét ái tình.

Sau lần đó, mình và bạn luôn tìm cớ để gặp nhau. Hai tháng sau thì chúng mình đến với nhau. Mình không hiểu sao hai đứa lại cuốn hút nhau đến thế, đặc biệt là rất hợp nhau chuyện chăn gối. Nhưng rồi, mình nhận ra là chuyện tình cảm sẽ khó bền vững khi hoàn cảnh của mình chẳng mấy tốt đẹp. Trong khi người đó lại vẫn là trai độc thân. Mình mặc cảm và chia tay anh.

Nhưng rồi cả hai lại nhớ nhau và tiếp tục hẹn hò khi "thèm khát". Mình rối trí quá. Mình sợ nếu cứ tiếp tục thì sẽ rất đau khổ, nhất là khi người ấy cưới vợ. Có lần, người ấy nói với bạn bè mình là sẽ cưới người yêu cũ. Mình biết vậy nên cố tình lảng tránh, cố dặn lòng sẽ không gặp người ấy nữa, dù lúc nào mình cũng thấy nhớ. Nhưng người ấy cứ gọi cho mình suốt và ngỏ ý muốn bắt đầu lại với mình.

Hãy cho mình biết, mình nên làm gì đây? Người ta có thật lòng không? Mình nên tiếp tục hay dừng lại? Rất mong nhận được những lời khuyên sáng suốt. Xin chân thành cảm ơn! 

Đừng cô đơn trong nỗi đau tuyệt vọng như thế, con yêu!

Con biết không, mấy hôm nay mẹ nhìn con mà lòng xót đau khôn tả. Đứa con gái yêu thương của mẹ tại sao lại phải chịu đựng nỗi đau xót xa đến vậy?

Con là niềm tự hào của mẹ, dẫu không phải là người quá thông minh nhanh nhẹn, nhưng con chăm chỉ một cách lạ lùng. Từ ngày đi học cho đến khi tốt nghiệp, mẹ chưa bao giờ thấy con lơi là học tập. Mẹ nhắc con đi chơi, con nói: "Phải lấy cần cù bù thông minh mẹ ạ!". Bố mẹ đều nghèo, bố đi làm bảo vệ ca ở một công ty, lương bổng thấp nhưng may là ổn định. Mẹ ở nhà nhận trẻ về chăm nuôi. Mẹ thương tụi trẻ con một, mẹ thấy con thương các em mười. .

Mẹ còn nhớ có lần vào cuối tuần, mẹ làm bữa tươm tất cho cả nhà với con gà nấu xáo. Mẹ biết con thèm ăn đùi gà lắm, nên phân chia con 1 chiếc, em bé mẹ đang trông hộ hàng xóm 1 chiếc. Con cất dành chiếc đùi gà đến cuối bữa mới ăn, còn em bé béo mầm kia thì chén ngay và thòm thèm nhìn chiếc đùi gà thơm lừng của chị. Một hồi, mẹ thấy con nhường cho em, trong ánh mắt con là sự lấp lánh, chứ không thoáng một chút khó chịu nào.

Đừng cô đơn trong nỗi đau tuyệt vọng như thế, con yêu!

Mẹ rất yêu cảnh ấy, con gái ạ.

Rồi con tốt nghiệp, con đi làm. Con tiếp tục là một nhân viên cần mẫn chăm chỉ và yêu nghề nhất mà mẹ từng thấy.

Rồi con yêu.

Đúng khi con bắt đầu yêu người con trai ấy, mẹ thấy con bắt đầu gầy đi trông thấy, và hay ốm đau. Mẹ lo lắng và nghĩ chắc là do áp lực công việc và do con miệt mài quá, nên vậy. Mẹ cũng quý cậu bé con yêu, thấy cậu ấy hiền lành, chăm chỉ, ít nói và có lẽ yêu thương con.

Quen nhận thiệt thòi về mình, con đã không bao giờ hé răng với mẹ, với người yêu về những cơn đau của mình. Có lẽ con sợ làm phiền. Con sợ những người thân yêu của mình lo lắng. Con sợ giả sử có nói ra cũng chẳng ai có khả năng giúp mình. Sau này mẹ mới biết, con đã tự mình đi khám và biết mình bị suy thận đã lâu. Nhưng con đã chọn cách một mình đối mặt, chọn sống với nỗi cô đơn trong chính ngôi nhà của mình.

Hôm con cưới, bố mẹ mừng khôn tả. Vậy là con yêu của mẹ đã tìm được bến bờ hạnh phúc.

Nhưng đúng 10 ngày sau, con được gia đình nhà chồng trả về trong tình trạng ngất lịm. Bố mẹ chồng thay vì đưa con đi bệnh viện, đã chở thẳng con về nhà ta, quẳng vào mặt mẹ lời trách móc nặng nề: Ông bà định lừa chúng tôi, gả cho chúng tôi đứa con gái bệnh hoạn này hả? Mẹ hoảng hốt không kịp nói năng, vội vàng đưa con đi viện, để rồi nhận được tin dữ: con đã suy thận giai đoạn cuối; chỉ còn 1 cách duy nhất là thay thận mà thôi!

Nhà ta nghèo vậy, lấy đâu ra quả thận cho con thay? Bố con nghỉ làm, đưa đón con đi chạy thận hằng ngày. Một thời gian sau, con hồng hào trở lại, vẫn không hé răng một lần hỏi về tin tức chồng hay buông một lời trách móc nhà chồng. Chồng con chắc cũng do áp lực gia đình, hoặc quá sợ hãi, hoặc do tình yêu dành cho con chưa đủ lớn, nên mất tích, không một lần thăm hỏi.

Con lại trở về trong vòng tay mẹ. Mẹ khóc ròng mỗi ngày mỗi đêm, còn con thì cười: Mẹ buồn cười quá, sao lại khóc? Con đã đăng ký thay thận ở bệnh viện rồi. Con lên mạng suốt ngày nữa, rồi con sẽ tìm được quả thận dành cho mình thôi. Tiền con góp được sau bao nhiêu năm đi làm đủ để mua mà mẹ!

Đó cũng là lần đầu tiên con sẻ chia với mẹ. Mẹ lại òa khóc. Tại sao đứa con gái tuyệt vời như con, lại khổ đau đến vậy?

Có phải con chọn cách khép kín lòng mình, ít tâm sự, ít sẻ chia vì nghĩ rằng, bố mẹ con quá vất vả, quá khổ cực nên không muốn bố mẹ phiền lòng và suy nghĩ?

Hãy đừng bao giờ như thế nữa con nhé. Gia đình là một thể thống nhất. Một người đau là tất cả cùng đau. Và bố mẹ càng đau hơn khi nhận ra sự kém cỏi của mình đã đẩy con vào thế giới của sự cô độc.

Nếu cả ba chúng ta cùng cố gắng, con của mẹ đâu phải nhận nỗi cay đắng vì tình người hôm nay? Chúng ta có thể đã vượt qua; con có thể đã có cơ hội được chữa trị; con cũng không dại dột giấu tình trạng bệnh tật với chồng; không đẩy chồng vào cú sốc thiếu lòng tin như hôm nay!

Đừng bao giờ tự trốn vào ốc đảo, khi xung quanh con là một thế giới tràn ngập tình thương và sự sẻ chia, con nhé! 

Bài viết nổi bật

Danh mục tin

Được tạo bởi Blogger.